Dưới đây là những mẫu xe tay côn được nhiều "phượt thủ" yêu thích có giá khoảng 70 triệu đồng. 1/ Kawasaki W175 (70 triệu đồng) Kawasaki W175 có thiết kế khung xe kiểu cổ điển, đèn pha dạng halogen hình tròn, đèn hậu vuông, bình xăng giọt nước, ống xả mang phong cách Lào thu giữ 33 triệu viên ma túy gần khu Tam giác Vàng. Tin tức về: Thứ Bảy, 24/09/2022 - 19:03. Lào thu giữ 33 triệu viên ma túy gần khu Tam giác Vàng. Cảnh sát Lào đã thu giữ 33 triệu viên ma túy tổng hợp và 500 kg ma túy dạng bột, một quan chức Liên Hợp Quốc thông báo ngày 24/9 Một trong hai người đã tử vong sau đó, địa điểm hai phượt thủ gặp nạn, cách điểm dừng chân Mã Pì Lèng khoảng 300m, độ cao so với mực nước biển khoảng 1500-1600m. Nhận được tin báo từ người dân, lực lượng chức năng đã có mặt tại hiện trường để giải quyết Thời Trang Phượt T2P. 18. Shop Phương Nguyễn - Bán Đồ Đi Phượt Giá Rẻ Tại TPHCM. 1. Phượt 247 - Đồ Phượt TPHCM. Địa chỉ: - 511 Tên Lửa, P.Bình Trị Đông B, Q.Bình Tân, TP.HCM- 0949 089 800. - 481/4 Trường Chinh, P.14 , Q.Tân Bình, TP.HCM- 0941 339 445. Chuyện Ly Kỳ | Phượt thủ vô tình quay được ma ở ghế sau xe Ôtô chở đồ Chuyện Ly Kỳ | DỌA MA cũng có ngày gặp MA - PHẦN KẾT ĐÂY. 23.6K. Chuyện Ly Kỳ | DỌA MA cũng có ngày gặp MA (P1) 14.5K. Chuyện Ly Kỳ | Linh hồn ma nữ không đầu. 14K. Nếu bạn đang có nhu cầu sở hữu một bộ áo giáp để đi phượt. Hãy liên hệ ngay với chúng tôi qua số điện thoại: 098 9928 456 gặp Mr. Sơn để được hướng dẫn mua hàng nhé! (Hiện thị thêm) ÁO GIÁP MOTO ALPINESTARS Freeship ÁO GIÁP MOTEGI V3 12,000,000đ 13,000,000đ Freeship 2,500,000đ Freeship 8,110,000đ 16,800,000đ Freeship 14,450,000đ Freeship Chỉ chạy hơn một tiếng đồng hồ sau, bên kia đường, ngay chân cầu, tôi gặp một vị dị nhân. Làm tôi phải quay ngược xe lại, để chào anh ấy - một lão phượt thủ. Anh này ngước mặt lên cười và chào hỏi thăm lại tôi. Xong anh ta tự giới thiệu là mình tên Ngọc, mới BAeRY. Hello Quỳnh, mình xin chia sẻ câu chuyện của mình từng trải qua nhé. Mình chơi xe nên cũng đi phượt nhiều. Thì trong 1 lần đi lên Đà Lạt, trong lúc đi thì bình thường không có chuyện gì, nhưng khi qua Di Linh, thì mình nghe rõ ràng ai gọi tên mình ” An Huy.. An Huy..” nghe rất rõ ràng. Điều phi lí ở chỗ là mình đi moto nên đội nón fullface nón bảo hộ dành riếng cho xe PKL ấy , nhưng tiếng gọi như người đó sát bên tai mình, tiếng của nữ. Mình nổi hết da gà. Mình rất tin vào chuyện tâm linh, lúc đó cũng cố lấy bình tĩnh, không trả lời, mình và bạn mình có tìm một nơi có nhà dân, sau đó dừng xe lại. Mình nghe người ta nói nước tiểu sẽ xua đuổi những cái xấu. Mình có tiểu xung quanh xe, trong đầu thì cứ niệm Phật. Mình thề là cảm giác lúc đó rất lạnh, không phải do không khí ở đó lạnh mà cảm giác lạnh bất an, dù mình mặc giáp đồ bảo hộ và có cả áo khoác bên trong, vẫn rất lạnh. Sau đó, vì bất an nên mình chạy xe từ từ không dám chạy nhanh, đến Đà Lạt thì lúc đó là gần 2h sáng, lúc đó khách du lịch nhiều nên mình loay hoay mãi mới tìm được khách sạn mình xin giấu tên . Sau khi lấy phòng, vừa mở cửa vào bạn mình chưa vào phòng ngay, cứ đứng ngoài cửa 1 lúc rồi mới vào, mình hỏi thì bạn mình không nói gì bạn mình yếu vía . Mọi thứ diễn ra bình thường, không có tiếng động lạ hay vòi nước tự mở như mọi người thường hay kể. Mệt quá nên mình ngủ thiếp đi. Đang ngủ thì mình nghe tiếng khóc, giật mình dậy thì thấy bạn mình đang nằm khóc trong tư thế vẫn ngủ nha, mắt nhắm lại nhưng cứ chảy nước mắt, rồi khóc ư ử.. Tới đây thì mình cũng hơi run, lay mãi bạn mình mới tỉnh. Bạn mình dậy khoảng 2-3p sau mới bình tĩnh nói mình trả phòng, không ở nữa. Mình hỏi sao vậy, giờ mới 3h mấy sáng, nhưng bạn mình nhất quyết bảo không ở, muốn thì mình ở 1 mình. Mình thấy vậy nên thôi trả phòng. Lúc chuẩn bị ra khỏi khách sạn thì cậu lễ tân có hỏi mình là ” Thấy hả ? ” Mình hỏi thấy gì thì cậu ấy bảo ” À không có gì ” Mình rất muốn hỏi cho ra nhưng bạn mình cứ run 1 phần vì lạnh 1 phần vì sợ nên mình không hỏi nữa mà đi luôn. Kiếm 1 chỗ ngồi uồng sữa đậu nành thì mình mới hỏi ” Sao, giờ ra ngoài rồi có gì nói đi ” Bạn mình vừa kể vừa run ” Lúc ngủ, t thấy có 1 ông già ngồi ngay ghế ở chân giường, cứ nhìn mình, t vừa quay lại định kêu m thì mặt ổng ngay sát mặt t, xong ổng cười, mắt đen không có lòng trắng, răng thì lòi lõm, da trắng bệch, t sợ quá nhắm mắt lại sau đó mở mắt ra thì tỉnh..” Mình nghe xong da gà da vịt nổi hết lên, bản thân cũng sợ nhưng ráng ngồi an ủi nó. 2 đứa ngồi đó đến khi gần sáng tầm hơn 5h sáng thì mới tìm 1 khách sạn khác. Vì bạn mình sợ quá nên đến chiều hôm sau là tụi mình về lại SG, không ở lại chơi nữa, Về thì bạn mình có đi chùa các thứ, ơn trời là sau đó không có gì bất thường xảy ra. 1 thời gian sau mình có việc dịp lên lại Đà Lạt thì thấy khách sạn đó đã đổi tên, chắc là đổi chủ, xây lại to hơn trước nhưng thú thật mình không dám vào tìm hiểu. Mình xin cam đoan đây là câu chuyện có thật 100% do mình trải qua. Cảm ơn Quỳnh. Người gửi An Huy Giới thiệu - Góp ý Nội quy - Thông báo Thủ tục xe máy Kiến thức xe máy Thông tin các giải đua Honda Yamaha Suzuki Piaggio Phân khối lớn Harley-Davidson Kawasaki Triumph Ducati Chuyện trò Phượt Hình ảnh các hội xe Mua bán xe cũ Mua bán xe mới Mua bán Moto PKL Phụ tùng Xe đạp - Xe điện Các phượt thủ luôn được gắn liền với cái "mác" gan lì, dũng cảm, nhưng đó là so với các cung đường, các mạo hiểm. Vậy khi gặp "ma" thì như thế nào đây ta ????? ​ Buổi tối cuối tháng 10, khi không khí Halloween tràn ngập, ngồi café cùng rất nhiều người khoái du lịch bụi, tôi được nghe những câu chuyện hư hư thực thực trên đường lang bạt, cũng lạnh xương sống lắm. Câu chuyện thứ nhất Bàn tay ma quái? Đà Lạt, cái tên gắn với cao nguyên Langbiang hùng vĩ, mùa dã quỳ vàng rực và không khí bình yên của phố núi làm không biết bao kẻ đắm say. Nhóm bạn của anh Phụng ở gồm 4 người cứ mỗi khi rảnh lại phi xe lên đó, đơn giản chỉ để hít khí trời trong lành và xa khói bụi thành phố. Lần ấy, họ chọn vào một nơi có vườn hoa cây kiểng, khá sang trọng so với thói thường của dân bụi. Nhân viên dẫn đi xem phòng và đề nghị đàn ông con trai ở phòng nhỏ và cũ hơn nhường phòng đẹp cho hai chị gái. Cuối tuần, khách đông, họ vui vẻ chấp nhận. Sau một ngày mệt nhoài lái xe lang thang khắp nơi khá xa thành phố, chụp choẹt đủ kiểu và bị lạc một cơ số lần, cả đoàn đều mệt, thống nhất sẽ ngủ sớm. Nói thì nói vậy nhưng hai anh thức đốt thuốc, xem lại hình, nói chuyện rầm rì đến tận khuya. Đà Lạt có rất nhiều địa danh được đồn là có ma.​ Đà Lạt đêm, lạnh. Anh Phụng vì thế mà còn phàn nàn “Cái phòng này bực mình quá, vừa tách biệt, cũ hơn, lại còn gần đường, cách âm thì không tốt, hèn chi mà không ai chọn. Mà sao tiền vẫn thế nhỉ….”. Chê thì chê chứ thực ra, dù thế nào, vẫn còn hơn nhiều so với cắm lều dựng trại giữa Đà Lạt lạnh như băng này. Đến khoảng nửa đêm, anh Phụng đến chỗ ba lô để dưới chân bàn trang điểm, ngay bên cạnh giường lấy đồ đánh răng. Tự dưng thấy lạnh gáy, anh quay lại phía sau theo phản xạ, chỉ thấy chiếc giường trống trơn, còn bạn anh đang hí hoáy với cái máy ảnh ở gần cửa ra vào. Vừa cười thầm mình nhát gan, vừa quay lại kéo khóa ba lô. Nhưng rồi cái cảm giác rờn rợn như có người đang xăm xoi nhìn từ phía sau, làm anh rùng mình. Ngước lên, nhìn thẳng vào trong gương, anh thấy rõ một bàn tay trắng muốt, nõn nà đang ịn lên phía trước như sắp đưa ra quờ lấy mặt mình. Anh đứng hình đến mấy giây rồi giật mình bật ngửa, ngồi phịch xuống giường. Người bạn ngồi ở cửa thấy biểu hiện lạ của anh, hỏi “Sao thế mày?”, anh Phụng quay lại nhìn bạn, mặt không còn chút máu nào, rồi lại nhìn chiếc gương hỏi “Mày hồi nãy không thấy gì à?”. Vốn là hai kẻ lữ hành đi nhiều, nếm trải nhiều, hai người bàn luận đưa ra đủ giả thiết, nhưng anh Phụng không thấy giả thiết nào hợp lý và kết luận “Mày ơi, phòng này có ma”. Nhưng hai anh không gọi lễ tân mà quyết định sẽ... rình ma. Trời nửa đêm về sáng xứ này lạnh căm căm. Căn phòng lạnh lẽo, không khí vẫn còn hôi mùi cũ mốc. Ngoài kia, gió cứ vi vu thổi qua những lỗ hổng trên thân cây cột điện như tiếng khóc hờn giận, ai oán. Tiếng đêm hòa với tiếng giãn nở của gỗ lắc rắc như có ai đó đang cố cạy cửa vào, tiếng sương đêm nhỏ từng giọt lên lá, lên thềm sao tự dưng lại rõ ràng đến thế. “Cũng may là không có con mèo gọi đực nào”, hai anh đùa. Hai người đàn ông cứ thế nằm, ngồi trên giường nhìn chăm chăm vào chiếc gương. Cả hai đều cảm nhận rõ có người đang nhìn mình nên cứ một lúc lại giật mình nhìn ra phía sau vì lạnh gáy, hay nhìn lên trần nhà. Đêm dài như giấy trắng! Sáng sớm hôm sau, hai người tóm ngay một nhân viên nam. Vừa đặt vấn đề, anh này mặt tái mét hỏi “Hai anh thấy gì à?”. Chưa kịp điều tra thêm gì thì nhân viên kia bị quản lý ở đó nhắc nhở. Biết rằng khó mà khai thác thêm chuyện gì bởi chắc họ đã được yêu cầu giữ miệng nên hai anh về phòng coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng chắc chắn, có điều ẩn khuất nên mặt mày của nhân viên mới biến sắc như vậy. Hai anh đã hẹn với nhau, lần sau lên Đà Lạt nhất định tìm rõ nguồn cơn về bàn tay trong căn phòng biệt lập ấy. Câu chuyện thứ hai Côn Đảo kỳ bí “Chị đi nhiều chỗ, người ta đồn có ma, nào là biệt thự cũ ở Đà Lạt, đồn quan sát cũ của Bình Ba… nhưng chỉ là đồn thổi, chị chưa thấy bao giờ. Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có…”, chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch. Chị Dương kể lại chuyến đi du lịch tự túc với một đoàn khá đông cách đây không lâu “Khi vừa bước chân lên đảo thì tâm trạng chị tự dưng chùng xuống, cảm giác không còn chút sức lực gì cả, mặc dù đầu óc vẫn tỉnh táo và cảm nhận mọi thứ rất rõ ràng, chân nhấc lên cũng nặng, hai vai như bị đè. Ban ngày thì không sợ đâu nhưng càng chiều thì càng mệt và lo lắng”. Câu chuyện được kể trước khi ra đảo càng làm chị rợn rợn người ta bảo, ở Côn Đảo, một người sống gánh ba người chết, bất cứ chỗ nào con người đứng trên đảo cũng có thể là chỗ ngày xưa có người đã trút hơi thở cuối cùng. Thế nên, chị cẩn trọng và nhẹ nhàng từng bước đi. Chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch “Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có… ma”.​ 12 giờ đêm, chị cùng rất nhiều người khác đi viếng mộ ở nghĩa trang Hàng Dương. Trong cái tịch mịch, u hoài của đêm, không khí xung quanh ẩm ướt, ai cũng có thể cảm thấy hơi lạnh thấu tận trong cơ thể. Hàng ngàn ngôi mộ san sát nhau lặng lẽ, dưới ánh trăng, những tàng cây đổ bóng lên mộ chí tạo thành những hình thù kì quái, từng cơn gió lướt qua nhẹ làm lá cây xào xạc như người đang thủ thỉ những điều bí mật. Nghĩa trang Đồi Dương quá rộng lớn, càng đi thắp nhang ở các ngôi mộ phía xa, những người yếu bóng vía càng thấy khó chịu “vì như có gì đó đè nặng trong tim vậy”. Tuy vậy, nhưng do đi đông người, lại nghĩ còn ngủ chung nên chị cũng cố vượt qua. Chị Dương nói thêm “Vùng đất này rất linh thiêng, bất kỳ ai bước chân lên đảo phải theo một ngầm định là không được cười đùa quá trớn hay nói bậy, báng bổ người đã khuất”. Sau khi thắp nhang cho chị Sáu và các liệt sĩ, đoàn chị đi ăn tiếp. Nhưng một anh đi chung đoàn mệt vì uống say nên ngủ lại khách sạn một mình. Hai tiếng sau, anh hớt hơ hớt hải chạy ra quán, mọi người thắc mắc hỏi và trêu “Nhớ vợ hay sao mà không ngủ được lại ra đây?”, thì chỉ thấy mặt anh trắng bệch, lắc đầu không nói gì, cứ ngồi lặng lẽ. Mọi người không hỏi thêm gì nữa nhưng đều có chung suy nghĩ anh vừa trải qua chuyện khủng khiếp lắm. Sáng hôm sau, cả đoàn ra tàu về lại đất liền. Lênh đênh trên biển, anh mới kể rằng tối đó anh đang ngủ, tự dưng người bị kéo lê trên giường, ban đầu cứ nghĩ ai đó thấy anh nằm choán chỗ quá nên dẹp để ngủ. Nhưng được một lúc, lại thấy bị kéo nữa, anh bực bội mở mắt ra thì không thấy ai, nghĩ chắc mình mơ ngủ, anh tặc lưỡi nhắm mắt tiếp. Một chút sau thì anh thấy rõ ràng có tay ai đó lật người mình, quăng thẳng xuống đất, mở mắt, anh thấy cơ thể vẫn như bị ai đang cố quật từ chỗ này sang chỗ khác. Anh tỉnh hẳn, ngồi thẳng dậy, vẫn không thấy ai, hoảng hồn, anh chỉ kịp vơ quần áo chạy ra khỏi khách sạn đến quán ăn. Sau khi về khách sạn cùng mọi người để ngủ và thu dọn đồ, anh cũng không dám kể cho ai, không dám ngủ lại, chỉ mong trời sáng mau mau để về đất liền. Có người phân tích rằng chuyện "ma Côn Đảo" do chị Dương kể có thể do mọi người đi tàu mất sức và không quen không khí trên đảo, và anh bạn chị say rượu gây ảo giác. Còn câu chuyện "ma Đà Lạt" của anh Phụng, không biết có phải do anh nhìn hoa mắt sau một ngày lái xe mệt nhoài hay không, nhưng chuyện gặp “ma” trên Hà Giang của một phượt thủ khác thì đã được chứng thực một cách rõ ràng… Còn tiếp... Xem thêm TTO - Trên đường vào làng Kon Mahar xã Hà Đông, huyện Đắk Đoa, Gia Lai, cứ thấy em bé nào đi chân đất là Phạm Hoàng Thân dừng lại, hì hục dỡ đồ lôi bao dép ra, ướm từng đôi vào chân các em. Một bé gái bẽn lẽn khi được anh chàng phượt thủ ướm đôi dép mới - Ảnh Hoàng Thân 27 tuổi yêu trẻ con, thích lang thang đây đó, mê chụp ảnh. Anh chàng gói tất cả các ý thích đó vào những chuyến đi từ Sài Gòn đến Gia Lai mang dép, quần áo cũ đến cho các em nhỏ dân tộc J' được đôi dép mới cho một em nhỏ, thấy được nụ cười thật tươi của em, chàng phượt thủ cũng cười thật tươi rồi tiếp tục lên đường. Có lúc không chỉ cho các em dép mới, Thân còn đưa cả hai chai nước dự trữ mang theo cho các em, còn mình tự lấy nước suối uống. "Quầy bán dép" của chú Thân ở làng Kon Mahar - Clip Nam khí hậu ấm nóng, trẻ em nhiều đứa cũng nghèo, cũng khổ nhưng cũng đủ ăn, đủ no. Bọn trẻ vùng cao quần áo ấm không có, thức ăn không có, bọn chúng chỉ ăn củ mì suốt. Thời tiết trên đó lạnh nên Thân xin rất nhiều quần áo ấm mà không chở hết", Thân kể về lý do đi phượt với bao dép và bao quần áo. Ngày trước, Thân cùng một nhóm bạn hay đi phượt đến những vùng sâu vùng xa. Một lần đến làng Kon Mahar, thấy các em nhỏ đứa nào cũng đầu trần chân đất, Thân đánh dấu lại trên bản đồ trong điện thoại, tính toán kế hoạch để quay lại sau. Các khách hàng nhỏ của quầy dép chú Thân - Ảnh khó đi, sình lầy, bị ngã xe, hư xe, hư cả đồ, Thân mấy lần muốn bỏ hết quay về nhưng "nhìn lại đống đồ đó không hiểu sao lại có động lực sửa xe rồi tiếp tục đi", Thân kể. "Mình yêu bọn trẻ này. Mình biết là không giúp được nhiều nhưng giúp đến khi nào không giúp được nữa thì thôi. Trên đó không có cơm đâu. Nhưng mình mua rau câu, kẹo bánh mang lên vì tụi nhỏ chưa bao giờ thấy, chúng thích lắm. Cả mì tôm để pha cho bọn trẻ ngồi xổm ăn ngay trên một nền đất bằng phẳng nào đấy". Hết "bán" dép, chú Thân chuyển sang "bán" quần áo - Ảnh áo, giày dép Thân mang theo là từ sự đóng góp qua Facebook, từ "những người chưa bao giờ gặp mặt, những người lạ có tấm lòng rất tốt". Có người gửi cả tiền nhưng Thân không nhận mà chỉ xin quần áo, giày dép cho bọn trẻ."Mang cả bao tải dép mà vẫn thiếu quá trời. Mình có tiền thì đã thuê cả xe tải. Mấy đứa hiền lắm, không tranh giành gì. Mình cho mới dám lấy, chỉ biết nói pana, pana. Pana là cám ơn đó", Thân bố tự chia phần thạch rau câu đem về cho các bé - Ảnh bản thân mình, chàng phượt thủ chỉ miêu tả là "thích lang thang, gặp gỡ những con người không địa vị xã hội, không nhà không cửa, sống dưới mái thuyền lên đênh trên sông nước, dưới cầu".Thực ra Thân cũng từng làm công việc văn phòng, nhưng đã bỏ để mở một studio chụp ảnh nho nhỏ, nơi mà Thân gọi vui là "nhà", là mơ ước của Thân từ lâu, khách hàng hầu hết là các em chuyến đi gặp gỡ các em nhỏ ở Gia Lai luôn ngập tràn cảm xúc, và Thân cố gắng lưu lại những cảm xúc đó trong những tấm ẵm con thử dép mới nào - Ảnh áo cầu thủ hợp với con đây - Ảnh áo này xem đẹp trai không nào? - Ảnh này cô mặc được không? - Ảnh hết hàng rồi, đập tay ăn mừng nào! - Ảnh cùng chụp một kiểu ảnh kỷ niệm nữa! - Ảnh Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao Bạn thường nghe đến ➡️ phượt thủ, phịch thủ. 🏆 ✅ Thế nhưng, bạn chưa hiểu rõ ➡️ phịch thủ là gì, phượt thủ là gì? ✅ Vậy thì hãy cùng tìm lời giải đáp dưới đây nhé. Hiện nay, xuất hiện rất nhiều phượt thủ muốn chinh phục và khám phá những cung đường mới lạ. Thế nhưng, bên cạnh những phượt thủ thì lại xuất hiện cả phịch thủ. Vậy phịch thủ là gì, phượt thủ là gì? Các bạn cùng SanGia VN tìm hiểu chi tiết trong bài viết bên dưới nhé. 1. Phịch thủ là gì, phượt thủ là gì? Phịch thủ và phượt thủ đều là những người yêu thích khám phá các cung đường. Thế nhưng, giữa phịch thủ và phượt thủ vẫn có sự khác biệt nhất định. Hãy cùng tìm hiểu nhé. Phịch thủ là gì Phịch thủ ám chỉ những người đi phượt kết hợp với những hành động không tốt. Kể cả nam hay nữ giới đều có những người như vậy. Khi đi đến những vùng quê hẻo lánh, vùng núi heo hút, những người được gọi là phịch thủ sẽ nhân cơ hội đó để làm những việc xấu. Chỉ khi ở những nơi hoang vu như vậy thì ý đồ của họ sẽ diễn ra một cách kín đáo, ít khi bị phát hiện. Thời gian gần đây, có rất nhiều câu chuyện liên quan đến vấn đề này đã được lên án mạnh mẽ. Nhiều người yêu thích khám phá những cung đường bị kẻ xấu gạ gẫm, dụ dỗ, lôi kéo để thực hiện được hành vi đồi bại của mình. Nhiều phụ nữ bị chính xế của mình hãm hại mà không thể kêu cứu. Những người đi phượt chân chính không bao giờ họ có suy nghĩ xấu xa và thực hiện những hành vi đó. Cho nên, phịch thủ sẽ lợi dụng niềm tin của mọi người từ phượt thủ để có thể làm những điều trái đạo đức và pháp luật. Do đó chúng ta cần hết sức thận trọng khi lựa chọn đồng đội tham gia những chuyến phượt để đảm bảo an toàn và ý nghĩa. Phượt thủ là gì? Phượt thủ là một người hay một nhóm người tự túc các hành trình chinh phục những cung đường mới, vùng đất mới. Thường những vùng đất đó sẽ ở những nơi heo hút, rừng núi hoang sơ. Các phượt thủ thường di chuyển bằng xe máy để có thể dễ dàng đi đến những nơi yêu thích một cách chủ động. Với mỗi chuyến đi phượt, những phượt thủ chỉ cần chuẩn bị đầy đủ hành lý, một chút tiền kèm theo chứ không quá tốn kém. Tùy vào mục đích và các cung đường khác nhau mà dân phượt có thể đi trong khoảng thời gian vài ngày cho đến 1 tháng. Xem thêm ► Nguồn gốc câu hỏi thế gian tình là gì ► Tổ lái là gì? Mọi người đánh giá như thế nào về tổ lái ► Vì sao nên tự tặng quà cho bản thân? ► Freestyle là gì? Cùng SanGia VN khám phá Freestyle 2. Sự khác nhau giữa phịch thủ và phượt thủ Từ những khái niệm đã nêu ở trên chắc hẳn các bạn cũng biết mục đích của phượt thủ và phịch thủ là khác nhau. Nếu như ở phượt thủ là khám phá những nơi còn hoang sơ thì phịch thủ lại dựa vào đó để thực hiện ý đồ đen tối của mình. Phượt thủ có mục đích chính là tìm hiểu, khám phá, tận hưởng những cung đường mới. Chinh phục nhiều địa điểm mới là điều luôn được đặt lên hàng đầu. Tuy nhiên, phịch thủ lại coi đó là điểm tựa, dựa vào đó để làm trò xấu. Nơi mà càng hẻo lánh, càng ít người qua lại, phịch thủ càng dễ dàng thực hiện. Xem thêm ► Bí quyết chọn quà Valentine cho bạn gái trong năm 2020 ► Cách làm bạn gái hết giận, giúp hòa giải lứa đôi hiệu quả ► Cách hâm nóng tình cảm lứa đôi luôn bùng cháy hạnh phúc 3. Lưu ý khi đi phượt ► Trước khi thực hiện một chuyến khám phá nào đó nên tìm hiểu kỹ cung đường, những điểm dừng chân cần thiết. ► Chọn xế hay người đi cùng nên là những người tin cậy, thân quen chứ không nên đi cùng người lạ. ► Khi gặp ai đó lợi dụng sơ hở dụ dỗ, chiếm đoạt hay có ý đồ không tốt cần báo cho những người đi cùng để họ bảo vệ. ► Trên những chuyến đi tuyệt đối không sử dụng chất kích thích hay bia, rượu để đảm bảo an toàn. ► Nếu là nữ giới thì hãy ngủ cùng với phượt thủ là nữ giới để tránh những tình huống xấu nhất có thể xảy ra. Xem ngay Cách duy trì mối quan hệ tốt đẹp, lâu dài và bền chặt Với những phân tích trên đây của SanGia VN, các bạn đã biết phịch thủ là gì, phượt thủ là gì rồi đúng không nào. Chúc các bạn có những chuyến đi thật an toàn và ý nghĩa nhé. Thông tin liên hệ Công ty Quà Tặng Doanh Nghiệp SanGia VN ► Địa chỉ 316 Lê Văn Sỹ, Phường 1, Quận Tân Bình, TPHCM ► Điện thoại 0915 039 109 Zalo ► Email Sales ► Website Vui lòng trích rõ nguồn từ SanGia VN khi sử dụng bài viết Các phượt thủ luôn được gắn liền với cái "mác" gan lì, dũng cảm, nhưng đó là so với các cung đường , các mạo hiểm. Vậy khi gặp "ma" thì như thế nào đây ta ????? ​ Buổi tối cuối tháng 10, khi không khí halloween tràn ngập, ngồi café cùng rất nhiều người khoái du lịch bụi , tôi được nghe những câu chuyện hư hư thực thực trên đường lang bạt, cũng lạnh xương sống lắm. Câu chuyện thứ nhất Bàn tay ma quái? Đà Lạt, cái tên gắn với cao nguyên Langbiang hùng vĩ, mùa dã quỳ vàng rực và không khí bình yên của phố núi làm không biết bao kẻ đắm say. Nhóm bạn của anh Phụng ở gồm 4 người cứ mỗi khi rảnh lại phi xe lên đó, đơn giản chỉ để hít khí trời trong lành và xa khói bụi thành phố. Lần ấy, họ chọn vào một nơi có vườn hoa cây kiểng, khá sang trọng so với thói thường của dân bụi. Nhân viên dẫn đi xem phòng và đề nghị đàn ông con trai ở phòng nhỏ và cũ hơn nhường phòng đẹp cho hai chị gái. Cuối tuần, khách đông, họ vui vẻ chấp nhận. Sau một ngày mệt nhoài lái xe lang thang khắp nơi khá xa thành phố, chụp choẹt đủ kiểu và bị lạc một cơ số lần, cả đoàn đều mệt, thống nhất sẽ ngủ sớm. Nói thì nói vậy nhưng hai anh thức đốt thuốc, xem lại hình, nói chuyện rầm rì đến tận khuya. Đà Lạt có rất nhiều địa danh được đồn là có ma.​ Đà Lạt đêm, lạnh. Anh Phụng vì thế mà còn phàn nàn “Cái phòng này bực mình quá, vừa tách biệt, cũ hơn, lại còn gần đường, cách âm thì không tốt, hèn chi mà không ai chọn. Mà sao tiền vẫn thế nhỉ….”. Chê thì chê chứ thực ra, dù thế nào, vẫn còn hơn nhiều so với cắm lều dựng trại giữa Đà Lạt lạnh như băng này. Đến khoảng nửa đêm, anh Phụng đến chỗ ba lô để dưới chân bàn trang điểm, ngay bên cạnh giường lấy đồ đánh răng. Tự dưng thấy lạnh gáy, anh quay lại phía sau theo phản xạ, chỉ thấy chiếc giường trống trơn, còn bạn anh đang hí hoáy với cái máy ảnh ở gần cửa ra vào. Vừa cười thầm mình nhát gan, vừa quay lại kéo khóa ba lô. Nhưng rồi cái cảm giác rờn rợn như có người đang xăm xoi nhìn từ phía sau, làm anh rùng mình. Ngước lên, nhìn thẳng vào trong gương, anh thấy rõ một bàn tay trắng muốt, nõn nà đang ịn lên phía trước như sắp đưa ra quờ lấy mặt mình. Anh đứng hình đến mấy giây rồi giật mình bật ngửa, ngồi phịch xuống giường. Người bạn ngồi ở cửa thấy biểu hiện lạ của anh, hỏi “Sao thế mày?”, anh Phụng quay lại nhìn bạn, mặt không còn chút máu nào, rồi lại nhìn chiếc gương hỏi “Mày hồi nãy không thấy gì à?”. Vốn là hai kẻ lữ hành đi nhiều, nếm trải nhiều, hai người bàn luận đưa ra đủ giả thiết, nhưng anh Phụng không thấy giả thiết nào hợp lý và kết luận “Mày ơi, phòng này có ma”. Nhưng hai anh không gọi lễ tân mà quyết định sẽ... rình ma. Trời nửa đêm về sáng xứ này lạnh căm căm. Căn phòng lạnh lẽo, không khí vẫn còn hôi mùi cũ mốc. Ngoài kia, gió cứ vi vu thổi qua những lỗ hổng trên thân cây cột điện như tiếng khóc hờn giận, ai oán. Tiếng đêm hòa với tiếng giãn nở của gỗ lắc rắc như có ai đó đang cố cạy cửa vào, tiếng sương đêm nhỏ từng giọt lên lá, lên thềm sao tự dưng lại rõ ràng đến thế. “Cũng may là không có con mèo gọi đực nào”, hai anh đùa. Hai người đàn ông cứ thế nằm, ngồi trên giường nhìn chăm chăm vào chiếc gương. Cả hai đều cảm nhận rõ có người đang nhìn mình nên cứ một lúc lại giật mình nhìn ra phía sau vì lạnh gáy, hay nhìn lên trần nhà. Đêm dài như giấy trắng! Sáng sớm hôm sau, hai người tóm ngay một nhân viên nam. Vừa đặt vấn đề, anh này mặt tái mét hỏi “Hai anh thấy gì à?”. Chưa kịp điều tra thêm gì thì nhân viên kia bị quản lý ở đó nhắc nhở. Biết rằng khó mà khai thác thêm chuyện gì bởi chắc họ đã được yêu cầu giữ miệng nên hai anh về phòng coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng chắc chắn, có điều ẩn khuất nên mặt mày của nhân viên mới biến sắc như vậy. Hai anh đã hẹn với nhau, lần sau lên Đà Lạt nhất định tìm rõ nguồn cơn về bàn tay trong căn phòng biệt lập ấy. Câu chuyện thứ hai Côn Đảo kỳ bí “Chị đi nhiều chỗ, người ta đồn có ma, nào là biệt thự cũ ở Đà Lạt, đồn quan sát cũ của Bình Ba… nhưng chỉ là đồn thổi, chị chưa thấy bao giờ. Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có…”, chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch. Chị Dương kể lại chuyến đi du lịch tự túc với một đoàn khá đông cách đây không lâu “Khi vừa bước chân lên đảo thì tâm trạng chị tự dưng chùng xuống, cảm giác không còn chút sức lực gì cả, mặc dù đầu óc vẫn tỉnh táo và cảm nhận mọi thứ rất rõ ràng, chân nhấc lên cũng nặng, hai vai như bị đè. Ban ngày thì không sợ đâu nhưng càng chiều thì càng mệt và lo lắng”. Câu chuyện được kể trước khi ra đảo càng làm chị rợn rợn người ta bảo, ở Côn Đảo, một người sống gánh ba người chết, bất cứ chỗ nào con người đứng trên đảo cũng có thể là chỗ ngày xưa có người đã trút hơi thở cuối cùng. Thế nên, chị cẩn trọng và nhẹ nhàng từng bước đi. Chị Dương, một người hay xách ba lô lang thang một mình, nói chắc nịch “Chỉ duy nhất có Côn Đảo thì chị cho rằng có… ma”.​ 12 giờ đêm, chị cùng rất nhiều người khác đi viếng mộ ở nghĩa trang Hàng Dương. Trong cái tịch mịch, u hoài của đêm, không khí xung quanh ẩm ướt, ai cũng có thể cảm thấy hơi lạnh thấu tận trong cơ thể. Hàng ngàn ngôi mộ san sát nhau lặng lẽ, dưới ánh trăng, những tàng cây đổ bóng lên mộ chí tạo thành những hình thù kì quái, từng cơn gió lướt qua nhẹ làm lá cây xào xạc như người đang thủ thỉ những điều bí mật. Nghĩa trang Đồi Dương quá rộng lớn, càng đi thắp nhang ở các ngôi mộ phía xa, những người yếu bóng vía càng thấy khó chịu “vì như có gì đó đè nặng trong tim vậy”. Tuy vậy, nhưng do đi đông người, lại nghĩ còn ngủ chung nên chị cũng cố vượt qua. Chị Dương nói thêm “Vùng đất này rất linh thiêng, bất kỳ ai bước chân lên đảo phải theo một ngầm định là không được cười đùa quá trớn hay nói bậy, báng bổ người đã khuất”. Sau khi thắp nhang cho chị Sáu và các liệt sĩ, đoàn chị đi ăn tiếp. Nhưng một anh đi chung đoàn mệt vì uống say nên ngủ lại khách sạn một mình. Hai tiếng sau, anh hớt hơ hớt hải chạy ra quán, mọi người thắc mắc hỏi và trêu “Nhớ vợ hay sao mà không ngủ được lại ra đây?”, thì chỉ thấy mặt anh trắng bệch, lắc đầu không nói gì, cứ ngồi lặng lẽ. Mọi người không hỏi thêm gì nữa nhưng đều có chung suy nghĩ anh vừa trải qua chuyện khủng khiếp lắm. Sáng hôm sau, cả đoàn ra tàu về lại đất liền . Lênh đênh trên biển, anh mới kể rằng tối đó anh đang ngủ, tự dưng người bị kéo lê trên giường, ban đầu cứ nghĩ ai đó thấy anh nằm choán chỗ quá nên dẹp để ngủ. Nhưng được một lúc, lại thấy bị kéo nữa, anh bực bội mở mắt ra thì không thấy ai, nghĩ chắc mình mơ ngủ, anh tặc lưỡi nhắm mắt tiếp. Một chút sau thì anh thấy rõ ràng có tay ai đó lật người mình, quăng thẳng xuống đất, mở mắt, anh thấy cơ thể vẫn như bị ai đang cố quật từ chỗ này sang chỗ khác. Anh tỉnh hẳn, ngồi thẳng dậy, vẫn không thấy ai, hoảng hồn, anh chỉ kịp vơ quần áo chạy ra khỏi khách sạn đến quán ăn. Sau khi về khách sạn cùng mọi người để ngủ và thu dọn đồ, anh cũng không dám kể cho ai, không dám ngủ lại, chỉ mong trời sáng mau mau để về đất liền. Có người phân tích rằng chuyện 'ma Côn Đảo' do chị Dương kể có thể do mọi người đi tàu mất sức và không quen không khí trên đảo, và anh bạn chị say rượu gây ảo giác. Còn câu chuyện 'ma Đà Lạt' của anh Phụng, không biết có phải do anh nhìn hoa mắt sau một ngày lái xe mệt nhoài hay không, nhưng chuyện gặp “ma” trên Hà Giang của một phượt thủ khác thì đã được chứng thực một cách rõ ràng… Còn tiếp...

phượt thủ gặp ma