Bộ phim kể về nhân vật chính So Won, cô gái mạnh mẽ và tự lập, không ngừng nỗ lực để được bước vào tập đoàn thời trang nổi tiếng chỉ với tấm bằng cấp ba trong tay. Ngoài ra cô có chị gái sinh đôi Eun Hye, cô gái đã phải lìa xa cõi đời khi đang mang thai đứa con của người mình yêu .
Hãy sống luôn phần của hơn 100 người họ, hãy tận hưởng cuộc sống này, hãy nhớ rằng: Bạn vẫn còn một người anh em khác nữa, và ở trong mỗi lớp học vẫn còn một người học sinh khác, cũng như trong mỗi đất nước vẫn còn một người công dân khác! Hãy sống cho hết mình, bạn ạ! Vì cuộc sống này…thật sự rất mong manh!..!!! Nghiêm Tâm - Vườn hoa Phật giáo
Cha cho biết, truyền thông đưa tin rất nhiều về cuộc viếng thăm. Ngay từ đầu, chính phủ Kazakhstan đã sẵn sàng cộng tác sự kiện lớn này, cụ thể giúp giải quyết chỗ nghỉ đêm cho các tín hữu hành hương ở các quốc gia khác đến tham dự Thánh lễ do Đức Thánh Cha chủ
Nhưng đó là cuộc sống. Cuộc sống thật mong manh. Nó có thể kết thúc ngay lập tức. Tôi rút ra từ kinh nghiệm. Cha mẹ tôi đang chăm sóc những đứa con nhỏ của chúng tôi trong khi chồng tôi và tôi đang có một chuyến đi do công ty tài trợ ở bên kia Đại Tây Dương. Chúng tôi
Hạnh - Tham khảo tin bài Top 199+ stt hạnh phúc mong manh như bồ công anh trước gió hay nhất. Cuộc sống ko bao giờ là bế tắc thực sự hay có khái niệm mất tất cả một khi bạn còn có niềm tin. 8. Trong cuộc sống, nơi nào có một người chiến thắng, nơi đó có một người
Phận người mong manh quá, nay sống mai chết trong tích tắc. Những chuyện này đầy rẫy trong xã hội bây giờ. nắm níu từng giây từng phút trên cõi đời này. Một bên thì chẳng biết giá trị cuộc sống là gì, tình người là gì, cứ thế mà trộm, cướp, hiếp, giết cho tới
Anh mong sớm có thể quay lại cuộc sống bình thường Anh Mạnh nói mình chỉ là một người bình thường chứ không phải 'người hùng': "Bản thân tôi rất thoải mái nhưng mong mọi người kiên nhẫn, tập trung làm công việc của mình. T Mong mọi người hãy để tôi tiếp tục làm công việc của mình để chăm lo cho gia đình".
RM0iOq. Chúng ta đang ở trong những tuần đầu tiên của một năm mới, có nghĩa là một trang trắng để viết ra chương mới trong cuộc sống của chúng ta. Với năm mới, người ta thường đưa ra các quyết định và nhìn vào lịch trình để suy nghĩ về những cam kết sẽ được thực hiện và những ngày lễ sắp tới để tận hưởng. Chắc chắn không ai trong chúng ta sẽ dừng lại một chút để suy nghĩ về điều có thể sẽ không đạt được vào cuối năm… Holly Butcher, một cô gái người Úc, 27 tuổi, đã chết vì khối u một vài ngày trước, cô đã viết một thông điệp cho tất cả những người thật sự may mắn còn sống, ”Quả là một điều kỳ quặc để nhận ra và chấp nhận rằng bạn sẽ chết ở tuổi 26”. Kể từ khi Holly biết được tầm mức nghiêm trọng về bệnh tình của cô và thời gian ngắn ngủi cô vẫn còn sống, cô bắt đầu nhận thức sâu sắc hơn về những chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô và không quá lo lắng về những khía cạnh không đáng kể trong cuộc đời. Cô đã đặt những thứ vô lý như “vẫn say ngủ khi những đứa trẻ xinh đẹp của bạn cố giữ bạn tỉnh táo”, hoặc “có vùng mỡ dưới da làm bạn không còn đẹp”… Một số gợi ý của người nữ trẻ người Úc này như, “sử dụng tiền của bạn để sống những trải nghiệm”, “nghe nhạc, hãy thực sự lắng nghe nó”, “ôm con chó của bạn”, “trò chuyện với bạn bè”, “ăn bánh mà không cảm thấy áy náy” và “nói không’ với những điều bạn thực sự không muốn làm”. Đối với những người lệ thuộc hoặc gắn bó với các mạng xã hội, hãy nhớ rằng, cuộc sống có nghĩa là để sống chứ không chỉ để được chia sẻ trên màn hình. “Tất cả mọi thứ là không quan trọng khi nhìn vào cuộc sống như một tổng thể, trong sự toàn bộ của nó. Ngay lúc này, trước mắt tôi, tôi cảm thấy cơ thể của tôi đang yếu dần đi và tôi không thể làm gì với nó. Tất cả những gì tôi muốn bây giờ là có thể có thêm một ngày sinh nhật hoặc một ngày Giáng sinh với gia đình tôi, hoặc chỉ một ngày khác với bạn trai và con chó của tôi. Chỉ một lần thôi.” Đúng là một người chỉ hạnh phúc khi làm việc cho người khác chứ không phải vì chính mình. Tôi ước mong mình đã làm nhiều hơn. Quả là kỳ quặc có tiền để chi tiêu vào cuối… khi bạn biết rằng mình đang chết dần. Nếu bạn có thể chia sẻ với những người ở bên cạnh bạn, mua cho họ một cái cây để trồng, một cây nến, một món quà nhỏ và nói với họ rằng, bạn yêu họ. Hãy sử dụng tiền của bạn cho những trải nghiệm… Hoặc ít nhất là không bỏ lỡ kinh nghiệm vì bạn đã dành hết tiền của bạn vào những thứ không cần thiết. Hãy quyết tâm thực hiện chuyến đi ban ngày nào đó ra biển mà bạn đã hoãn lại. Ngâm đôi chân vào nước và đào sâu vào cát bằng những ngón chân của bạn. Làm cho khuôn mặt của bạn ướt bằng nước biển trong mát. Nói với những người thân rằng, bạn yêu họ bất cứ khi nào bạn có cơ hội, và yêu thương họ với tất cả mọi thứ bạn có. Cũng nên nhớ rằng, nếu có điều gì làm bạn cảm thấy không tốt, bạn có thể thay đổi nó ngay tại nơi làm việc hoặc trong tình yêu, hoặc bất cứ thứ gì khác. Có đủ ý chí mọi thứ có thể thay đổi. Bạn sẽ không bao giờ biết mình có mặt trên trái đất này bao lâu, do đó, đừng lãng phí nó bằng cách sống trong đau khổ hoặc lo âu. Tôi biết rằng đây là những điều luôn được nói, nhưng chúng không thể đúng hơn. Holly kết thúc những suy tư của cô ở đây, nhưng tất cả chúng ta đều được mời gọi để trau dồi tâm tình tạ ơn đối với Thiên Chúa, vì món quà tuyệt vời của cuộc sống, rất mong manh, quý báu và không thể đoán trước. Nguồn Gia Thi, SDB chuyển ngữ
Nguyễn Thơ Sinh Hãy hình dung một ngày đẹp trời nào đó. Một hung tin. Một loan báo sét đánh thoạt nghe khiến người ta rợn gáy, nổi da gà Cái chết của người thân. Một án mạng. Bất ngờ và rất vô duyên. Vâng. Chúng ta đang nói đến cái chết bị người lạ tấn công như bắn nhau vô tội vạ tại Chicago. Những cái chết thuần túy tai nạn, không hề muốn nhưng nó vẫn xảy ra. Vâng. Cuộc sống là một món quà ý nghĩa. Song nó mong manh hơn ta nghĩ nhiều. Bình thường ai cũng muốn một cuộc sống tốt đẹp. Chúng ta ra sức học hành làm việc không ngoài mục đích mưu cầu một tương lai đầy đủ, sung mãn hơn. Đùng một cái, cuộc sống đảo lộn, không thể tưởng tượng nổi, bao dự định chắt chiu ân cần bị bẻ gập quỹ đạo, hệ quả bất ngờ xảy ra, người ta ngơ ngác nhìn nhau Phải chăng đấy là sự thật! Cô con gái út mới 25 tuổi, sắp sửa tốt nghiệp dược sĩ một trường danh tiếng của Mỹ, niềm tự hào và niềm vui của cha mẹ. Thật bất ngờ. Một tai nạn sởn tóc gáy xảy ra. Xe cấp cứu hụ còi inh ỏi. Bệnh viện ráo riết cứu chữa nhưng cuối cùng phải đầu hàng. Dây truyền thức ăn lỏng, khí ô-xy, thuốc men treo lủng lẳng. Cha mẹ đứng nhìn con gái mà lòng se thắt lại. Xác suất hồi tỉnh của con gái quá mong manh không ai dám hy vọng. Cuối cùng người cha thu hết can đảm hỏi người mẹ Hay là mình để cho con ra đi yên nghỉ nhẹ nhàng… Nội tạng của cô gái được hiến cho các bệnh nhân đang đợi chờ ghép tạng và nghiên cứu y học. Đó là ước nguyện của cô nếu tai nạn xảy ra. Cha mẹ cô ủng hộ quyết định đó của con gái. Ít nhất, giá trị hiện diện của cô sẽ đem lại lợi ích thiết thực cho nhiều người kém may mắn. Một lễ an táng ý nghĩa được cử hành. Chưa bao giờ cha mẹ cô thấm thía về sự mỏng giòn mong manh của cuộc sống! Điều an ủi duy nhất của họ là những ký ức ngọt ngào của cô để lại. Một cậu bé khác ở Việt Nam mới 19 tuổi, em đỗ đại học, rất ngoan, không hề ỷ lại, tranh thủ vừa học vừa làm, khăng khăng từ chối trợ cấp cha mẹ dưới quê gởi lên. Đất Sài Gòn đầy cám dỗ nhưng em dặn lòng phải chăm chỉ học hành. Một lần về quê thấy bố vất vả lái xe cải tiến xe công nông nên em quyết định tạm dừng chuyện học hành. Em về quê. Tai nạn xảy ra. Chiếc xe cải tiến do em điều khiển chở hàng đường dốc trơn trượt quặt tay lái, em non kinh nghiệm nên không điều khiển được chiếc xe chở nặng leo dốc trơn trượt. Xe bị lật. Càng xe đè lên ngực. Em thều thào Cứu cháu với. Cháu đau lắm… Dân chúng gần đó huy động mọi phương tiện cứu hộ như cưa máy, cuốc, thuổng xẻng, gậy… Khi nâng được càng xe thì em đã bất động. Họ cấp tốc chở em đến bệnh viện huyện nhưng em tắt thở dọc đường đi. Những cái chết như thế hàng ngày chúng ta vẫn gặp. Những câu chuyện lá vàng khóc lá xanh. Những người trẻ chỉ kịp sống một phần rất ngắn của thế giới người lớn. Có thể họ đã chớm yêu, nhưng trải nghiệm “tình là dây oan” chỉ là cưỡi ngựa xem hoa; họ chưa thực sự nếm trải những góc cạnh lắng sâu phức tạp của tình yêu. Nên khi chứng kiến những cái chết quá sớm ấy, thiên hạ khó tránh ngậm ngùi thương cảm Cuộc sống này không lẽ mong manh đến thế hay sao? Ngày 19 tháng bảy fan hâm mộ môn trượt băng nghệ thuật bàng hoàng trước hung tin vận động viên trẻ Denis Ten, mới 25 tuổi – bị tấn công tại Kazakhstan; nguyên nhân Tranh cãi với hai kẻ du côn toan gỡ trộm kiếng xe hơi của anh. Một cái chết lẽ ra có thể tránh, nhưng nó đã xảy ra quá lãng xẹt. Denis Ten từng đoạt Huy chương đồng tại Thế vận hội Mùa Đông 2014, Sochi, và hai lần đoạt huy chương trượt băng cấp quốc tế. Tương lai anh còn dài, cuộc đời sẽ trải thảm đỏ đón tiếp anh. Nhưng… Vẫn chữ “nhưng” đáng tiếc ấy, anh đã ra đi, một cái chết gây sốc, một sự ra đi không ai ngờ xảy ra quá dễ dàng đến thế. Là ngôi sao đang lên của nền thể thao Kazakh, một đất nước hơn 16 triệu dân thuộc vùng Trung Á từng nằm trong hệ thống Liên Xô cũ, cái chết của Denis Ten khiến cả nước đau buồn. Với nỗi mất mát lớn lao ấy, người bình thường còn thấy buồn nói gì những fan hâm mộ. Tuy không nói ra, song nhiều người nghĩ thầm Denis không nên ra đi quá sớm, bởi lắm kẻ “sống chỉ thêm chật đất” cứ nhởn nhơ vô sự, còn anh thì vắn số. Một cuộc xung đột xảy ra trên đường phố. Hai gã du côn đang cố tình tháo kiếng xe hơi của anh. Đôi bên lớn tiếng. Rồi xô xát. Denis Ten bị đâm nhiều nhát. Sau đó hai gã du côn thản nhiên bỏ lại Denis Ten nằm bất tỉnh trên đường phố. Một khách bộ hành vội gọi xe cứu thương đến. Vết thương đâm nhiều nhát tại đùi. Qua khám nghiệm, bác sĩ cho biết anh bị chảy mất ba lít máu. Bệnh viện hết lòng cứu chữa, bản thân Denis Ten cũng đã cố gắng cầm cự nhiều giờ nhưng cuối cùng anh trút hơi thở vì vết thương quá nặng. Denis Ten là người nổi tiếng, còn những công dân vô danh bình thường khác, những cái chết trẻ tuổi, có khi trẻ hơn anh nhưng họ vô danh, nên vô hình chẳng ai chú ý đến. Thậm chí nhiều người bị sát hại còn thảm thương hơn Denis Ten nhưng báo chí đâu có thời gian chú ý đến. Từ đường phố của Chicago nơi tỷ lệ những vụ nổ súng giết người cao nhất Mỹ cho đến những khu nghèo của Dallas, của New Orleans; những cái chết lặng lẽ không do súng đạn, không do băng đảng hay tai nạn xe cộ, mà do người trẻ chán nản mất niềm tin vào cuộc sống. Thế là họ tự vẫn. Họ chủ động tìm đến cái chết khi cuộc sống không còn hứng thú hấp dẫn nữa. Nói đến cuộc sống mong manh không thể không nhắc đến hai vụ nổ súng giữa học đường tại Florida và Texas. Tương lai các em còn rất trẻ. Xạ thủ cũng là học sinh. Vì thiếu kiểm soát nên súng rơi vào tay các em. Hậu quả, những khuôn mặt hồn nhiên tươi cười đã bị cướp đi, để lại trong lòng người thân trong gia đình những cảm xúc đau thương khi họ xót xa nghĩ Cuộc sống này, ôi, mới mong manh làm sao. Hay như chuyến bay MH17 bị bắn hạ trên bầu trời miền đông Ukraine ngày 17 tháng 07 năm 2014 được cho là có bàn tay Nga nhúng vào giết chết 285 hành khách, 15 phi hành đoàn; trong số đó có 80 trẻ em. Vâng. Những tương lai đó, những công dân vị thành niên đó, các em chưa hề biết gì nhiều về thế giới người lớn thì sinh mạng đã bị cướp đi. Vẫn biết cuộc sống có lúc buồn nhiều hơn vui, đời là bể khổ, nhưng đã sinh ra, chí ít ai cũng có quyền sống một cuộc đời trọn vẹn. Bình thường ít ai nhận ra chân dung mong manh của đời sống. Có dịp nhìn lại những biến cố “lá vàng khóc lá xanh”, họ sực nhớ tai nạn ập đến bất ưng, cây muốn lặng, gió chẳng đừng, lắm lúc tai nạn xảy ra rất “tự nhiên”. Fan hâm mộ xốn xang trước cái chết của Denis Ten, song vẫn không thấm tháp gì so với nỗi đau của người thân trong gia đình anh. Đời người… Là vậy. Đâu phải lúc nào cũng may mắn êm ả. Có người từ nhỏ sinh ra đã thừa hưởng một cuộc sống thuận lợi. Có người vất vả hơn, còn nhỏ đã phải vất vả lặn lội tìm đường sống. Những đứa trẻ bị tách khỏi cha mẹ tại biên giới Mễ-Mỹ khi gia đình hoặc bản thân các em hy vọng được hưởng quy chế tỵ nạn. Những di dân này đã phải đối diện với bao cay đắng nhọc nhằn. Về mặt pháp lý, họ vẫn còn phẩm giá con người – cần được tôn trọng, thay vì bị coi là tội phạm cần tống khứ hoặc biệt giam lại. Đó là chưa kể nỗi đau nhiều em nhỏ kém may mắn khác chưa kịp đặt chân lên biên giới Mỹ- Mễ đã phải bỏ mạng đâu đó giữa một hành trình đầy chông gai nguy hiểm. Với kinh nghiệm của người Việt bỏ nước tha phương buổi đầu, nếu đi đâu cũng bị tống giam, bị từ chối, làm sao chúng ta có được những cộng đồng phát triển vững mạnh ở hải ngoại, làm sao chúng ta có Little Saigon, những khu Phúc Lộc Thọ, những Thương xá Eden, những trung tâm Asian Squares… Vâng. Cuộc sống luôn đáng yêu. Song nó cũng mỏng giòn mong manh đến độ bất ngờ. Những đứa trẻ bị cha mẹ bắn chết khi cuộc hôn nhân của người lớn nhiễm độc quá nặng, họ giết con để trả đũa, để rửa hận, thực đau lòng thay. Hay những đứa trẻ tuy không bị giết chết về mặt “lâm sàng” nhưng đã bị giết chết về mặt tâm lý, về mặt tinh thần; chúng bị bỏ đói nghĩa đen và nghĩa bóng, chúng lớn lên trong môi trường hằm học, đầy độc tố… Và… … Bản chất cuộc sống vốn dĩ luôn là thế. Sinh và tử là hai vế của một bản lề. Chẳng ai có thể thay đổi quy luật đó. Kiếp nhân sinh là thế. Mạng người. Số phận. Lá xanh. Lá vàng… Tất cả vẫn đều không thoát khỏi những khoảnh khắc bất ngờ mà người đời vẫn quen gọi là hữu hạn, mong manh… Nguyễn Thơ Sinh
Gióp 925-26 “Hỡi Đức Giê-hô-va, xin cho tôi biết cuối cùng tôi, Và số các ngày tôi là thể nào; Xin cho tôi biết mình mỏng mảnh là bao” Thi Thiên 394. Câu hỏi suy ngẫm Ông Gióp dùng những hình ảnh gì để ví với sự mong manh và chóng qua của đời sống? Ông nêu lên điều đó với mục đích gì? Nhận biết cuộc đời mong manh nhắc nhở chúng ta điều gì? Sự sống có thể kết thúc bất cứ lúc nào, thời gian của đời người quá mong manh. Có người sinh ra chỉ sống được vài giờ, và cũng có người sống thọ đến tám, chín mươi năm, tuy nhiên so sánh với thời gian vĩnh cửu thì đời người thật quá ngắn ngủi. Trong hai câu 25-26, ông Gióp nêu lên ba hình ảnh ví sánh sự mong manh của đời người. Thứ nhất, “Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm” câu 25a. “Kẻ trạm” là người đưa thư, liên lạc trong thời kỳ cổ đại. Lệnh truyền của vua được gởi đi bởi những người liên lạc chạy bộ hay cưỡi ngựa mang đi từ trạm này đến trạm khác. Ngày xưa, người ta không có hình ảnh nào ví sánh sự nhanh chóng hơn hình ảnh người đưa thư. Thứ hai, “Nó xớt qua mau như thuyền nan” câu 26a. Ông Gióp quan sát thấy cuộc đời của ông qua nhanh như bóng người liên lạc chạy qua cửa sổ, và như cánh buồm căng gió lướt đi trên mặt biển thoáng chốc mất dạng. Thứ ba,“như chim ưng xông vào mồi” câu 26b. Đại bàng là loài chim dũng mãnh nổi tiếng về sự nhanh nhẹn. Khi bay trên cao nhìn thấy con mồi dưới đất, đại bàng có thể sà xuống cực kỳ nhanh để đớp con mồi rồi bay vụt lên. Chim đại bàng cũng dễ dàng tấn công một con chim khác đang ngậm con mồi phải nhả con mồi ra, và nó nhanh chóng sà xuống đớp con mồi rồi bay vút lên cao. Đời sống con người nhanh chóng tiến về điểm kết thúc. Sự chết bất ngờ tìm đến chúng ta như chim ưng sà xuống đớp mồi! Ngoài ra, ông Gióp cũng ví sánh “Các ngày tôi qua mau hơn thoi dệt cửi” “Mạng sống tôi chỉ bằng hơi thở” Gióp 76a-7a. Ông Gióp đã dùng nhiều hình ảnh ví sánh để giúp chúng ta ý thức đời sống của mình thật sự ngắn ngủi và mong manh dường bao. Chúng ta có bao giờ nghĩ đến cơn gió thời gian đang đưa cuộc đời mình trôi nhanh đến một bờ bến vĩnh cửu không? Giữa cuộc sống bận rộn, chúng ta cần dừng lại để suy nghĩ về đời sống của mình. So với thời gian vĩnh cửu, thời gian của chúng ta trên trần gian này chỉ là “hư không” – không đáng kể. Không ai có thể hưởng trọn những thứ mình chất chứa, thâu trữ trong đời này. Đứng trước sự ngắn ngủi của cuộc đời và sự hư không của trần gian, xin Chúa giúp chúng ta nhận biết chỉ có Chúa là hy vọng duy nhất cho đời sống của chúng ta, như Vua Đa-vít đã xác nhận “Lạy Chúa, bây giờ con trông mong gì? Niềm hy vọng của con ở nơi Chúa” Thi Thiên 397 BTTHĐ. Bạn có đặt trọn niềm hy vọng nơi Chúa vì biết cuộc đời là mong manh không? Chúa ôi, con tạ ơn Ngài vì giữa cuộc đời mong manh và phù du này, chính Ngài đã đến ban cho con niềm hy vọng sống. Xin cho con đặt trọn niềm tin nơi Ngài để bước đi mỗi ngày. Đọc Kinh Thánh trong ba năm Công Vụ 22. Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện. Mọi ý kiến đóng góp xây dựng, xin quí vị vui lòng gởi về địa chỉ radio
Con người luôn luôn rất kỳ lạ, họ thích nhìn vào những thứ mình chưa có, cả về vật chất lẫn tinh thần, để rồi cứ đau khổ và tự ti, đôi khi là ngưỡng cửa của tham vọng, nhưng lại quên rằng mình đang có được những điều mà nhiều người khác vẫn hoài ao ước. Họ có gì? Tôi xin dành những lời này cho ai còn cha, còn mẹ. Bạn có một gia đình, thứ mà bạn nghĩ là tầm thường và dĩ nhiên nhưng hiển nhiên nó là một sự may mắn thật to lớn. Bạn có một nơi dừng chân ấm lòng để quay về sau những cơn giông tố của cuộc đời, trong khi có những đứa trẻ côi cút không nơi nương tựa trên cõi đời bao la này. Tôi dành lời này cho tất cả mọi người, dù bạn có thích hay không thích gia đình của mình, nhưng bạn biết không cha, mẹ bạn thật sự rất yêu thương bạn, hãy tin vào điều đó, bởi, họ đã sinh bạn ra trên đời này, là bạn đã rút xương của mẹ để làm xương của mình, rút thịt của mẹ để tạo thịt cho mình, nhưng điều họ làm là gì, mẹ vẫn yêu bạn, vẫn đưa bạn đến với ánh sáng diệu kỳ của nhân gian, và nếu họ ghét bạn, tôi nói thật, họ đã không sanh bạn ra từ lâu lắm rồi đấy! Hãy thử một lần nhắm mắt lại và tưởng tượng ra rằng Bạn đang đứng trong ngôi nhà của mình, mọi thứ vẫn như vậy, vẫn hằng in dấu vết của tuổi thơ, hãy để cho thước phim của những ký ức đẹp đẽ chạy qua trong não mình, tiếp đến là những khi bạn phạm lỗi, cha mẹ la mắng bạn, bạn đã mắng vào mặt họ, dữ dội nhất có thể, sau đó, một mùi hương quen thuộc từ bếp nấu của mẹ bay lên, bạn vội xuống nhà ăn và giật mình khi chợt nhận ra rằng họ đã già đi nhiều so với trước, cuộc sống khắc nghiệt đã làm họ trở nên già cỗi, bạn nhớ đến ngày bạn sinh ra, mẹ đã nâng niu bạn trên tay như một báu vật và hồi hộp xem xem con của mình có lành lặn hay không có thiếu thốn thứ gì hay không, còn ba thì đứng bên cạnh đưa tay ra định bế bạn lên nhưng rồi ông lại thôi vì sợ rằng đôi bàn tay thô tráp của mình sẽ làm cho bạn bị đau đớn. Hãy biết rằng Không có người cha nào hoàn hảo…nhưng những người cha luôn thương mình một cách hoàn hảo. Dù họ đối với bạn như thế nào, thì vẫn hãy kiên nhẫn với họ. Nếu như bạn đang ngồi trước màn hình máy tính để đọc bài blog này thì chắc hẳn bạn cũng phải thuộc một gia đình trung lưu, nhỉ? Bạn than vãn về những bữa cơm bạn ăn, về đồ bạn dùng, về áo bạn mặc? Trong khi, đó là một điềm mơ ước quá xa xỉ của những đứa trẻ nghèo khó khác, những con người phải vứt bỏ những cái tôi trong lòng rồi lê lết khắp hang cùng, ngỏ hẻm để ăn xin, đưa tay ra và đành phải ăn lấy cơm thừa, canh cặn của kẻ khác, bạn nên nhớ, có hơn người trên thế giới chết vì đói….mỗi ngày, nghĩa là, cứ trung bình thì khoảng 3 giây lại có một người chết đói. Có những đứa trẻ mà hằng đêm khi ngủ, chúng không mong muốn rằng ngày mai, mình sẽ tỉnh giấc, tỉnh lại ư không phải, dẫu có thức giấc, thì cái chúng đối mặt có khác gì một cơn ác mộng? Cái cơ ác mộng đó là gì? Là những tủi nhục, hờn ghen mà người đời đã ném váo chúng, những đứa trẻ vô tội!!!!... Bạn được đi học, được đánh vần những con chữ, được làm những bài toán nên làm sao bạn có thể biết được nỗi đau của những con người mù chữ, họ muốn học, nhưng rồi lại không biết là phải học bằng cách nào, họ nhảy cẫng lên mỗi khi phát hiện một tờ giấy nào đó, để rồi lại chột dạ, khi nhớ ra rằng mình không biết đọc,họ lạc lõng, mù loà và bất lực, đó, là một nỗi đớn buồn rất sâu, rất đau, sẽ làm sao đây khi sống trên cuộc sống hiện đại này mà không biết làm toán? Sẽ có khác gì một người vừa mù, vừa câm lại vừa điếc? Vừa bức bối, vừa mệt mỏi lại vừa khó khăn nữa! Bạn nói mình học kém, bạn nghĩ mình lười biếng, bạn tự ti,….? Xin lỗi nha, nhưng mà bạn lầm to rồi đó! Bạn nghĩ mình được sinh ra là một điều hiển nhiên? Không đâu, để được sinh ra, bạn đã phải vượt qua hơn cá thể và bơi một đoạn đường dài tương đương chiều dài từ TP. Hồ Chí Minh đến Hà Nội. Có những người đã bỏ cuộc từ đầu, nhưng còn bạn? Bạn là một trong số 100 cá thể duy nhất bơi được đến trứng, họ là những người rất kiên cường, lại mạnh mẽ, và đoàn kết nữa, nhưng sao chỉ có mỗi mình bạn được ra đời? Vì bạn là người được chọn, họ chọn bạn bởi vì họ tin rằng bạn là cá thể xuất sắc nhất, họ tin rằng bạn sẽ là người làm tốt hơn tất cả, bạn sinh ra là để thành công! Hãy sống luôn phần của hơn 100 người họ, hãy tận hưởng cuộc sống này, hãy nhớ rằng Bạn vẫn còn một người anh em khác nữa, và ở trong mỗi lớp học vẫn còn một người học sinh khác, cũng như trong mỗi đất nước vẫn còn một người công dân khác! Hãy sống cho hết mình, bạn ạ! Vì cuộc sống này…thật sự rất mong manh!.....!!!
Lối sống Thứ năm, 23/11/2006, 1540 GMT+7 Sài Gòn buổi sáng hôm ấy đẹp trời, khi em vẫn còn đang mơ màng, ngủ nướng thêm một tí sau cả ngày làm việc căng thẳng thì có tin nhắn, chỉ hé một mắt, em đọc “N. và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin...mất hồi...lễ viếng...an táng...”... Những dòng chữ nhảy múa, chao đảo, hai mắt hoa lên, vùng dậy, lao xuống lầu một, loạng choạng, cái cầu thang làm em suýt ngã, em gọi cho chị, ba lần, chị không nghe máy. Uh, em hâm thật, chị làm sao nghe được máy trong tình hình như thế chứ?! Em cuống cuồng nhắn “Em về với anh chị nhé? Anh bảo anh đợi em về cơ mà...”. Em oà khóc, khóc nấc, khóc nghẹn, gần như bấn loạn, em gọi cho Mẹ, mẹ cũng hoảng hồn khi sáng sớm ngày ra em khóc tu tu như thế, gọi cho H. bạn em, H. cũng tá hoả khi thấy em khóc sau tiếng “a lô” ngái ngủ. Em thật có lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng, nhưng, em chỉ có hai người thân yêu nhất ấy, hai người có thể thay em đến bên chị. Em gọi cho những người thân của chị trong này, kết nối liên lạc thật khó vì mới bình minh, mọi người vẫn còn say giấc. “Không ai ra được...” – Câu trả lời khiến em hiểu sự bận rộn đến nhường nào. Em muốn về bên chị ngay lập tức dù biết rằng chẳng thể cứu vãn được chuyện xảy ra, nhưng ở bên chị lúc này vẫn hơn... Em đi làm, mắt đỏ hoe, sưng húp, mặt nhoè nhoẹt nước. Cố kìm nén nhưng tin nhắn của chị đã làm nước mắt em ào ra “Em ơi, thôi đừng về, anh đã vào trong đó gặp em rồi còn gì? Chị chờ Tết em ra với chị. Không được cãi lời anh chị đâu đấy...”. Vài người nhìn em, kệ, sáng nào đứng chờ xe Bus em chẳng bị nhìn, quẹt nước mắt em nhấn reply “...Anh đang gặp em rồi đây này.. .Em tin chị luôn mạnh mẽ và chu toàn trong mọi việc mà... Em có bao giờ cãi lời anh chị đâu?” Cố gắng tập chung vào công việc mà hình như không hiệu quả mấy, hàng đống email cần giải quyết, điện thoại đối tác tìm, tới gần trưa cổ họng khô khốc, em nhắn cho chị, bảo chị phải cố ăn một chút, ăn cho bé Tr. và ăn cho ngày mai, cho những ngày còn lại... Em thấy sợ, cuộc sống này mong manh quá, em càng trân trọng hơn từng giây phút đang trôi qua cuộc đời mình. Đến em còn bấn loạn lên như thế, vậy mà chị, chị thì phải đối đầu với sự thật nghiệt ngã, sự mất mát lớn lao, sự khủng hoảng tinh thần trầm trọng, chị làm sao vượt qua được đây??? Em lo cho chị quá, thương chị đến thắt lòng mà chẳng thể làm được gì hơn. Buổi trưa, em ngồi đọc lại Message Archive, hôm đó là ngày 11/11/2006, anh online và chào em, em hỏi thăm sức khoẻ anh, anh bảo mệt lắm, không ăn được. Em động viên, còn gửi cho anh hai bài báo viết về hai con người đối đầu với bệnh tật, lạc quan sống nốt những ngày còn lại sao cho thật ý nghĩa. Anh bảo thở còn chẳng được, mong gì đọc. Thế mà khi em khoe em vừa đi Suối Tiên về, em gửi ảnh cho anh xem nhé thì anh hào hứng “Gửi đi, xem em gái có xinh ra không?”. Em cười trêu anh “Anh vừa bảo không thở được cơ mà?”. Hai anh em đang nói chuyện thì anh bảo anh có việc phải đi...Em có ngờ đâu anh “đi” thật! Em tiếc là đã không gửi ảnh cho anh xem. Em bảo còn 92 ngày nữa là em về Hà Nội rồi, anh đã khẳng định “Anh sẽ cố đợi đến lúc em về!”. Em mắng anh nói linh tinh, thế thì em sẽ không về Hà Nội nữa đâu...Chị ơi, em kể với chị nghe làm gì thế để chị đau lòng thêm nhỉ? Chính em ngồi đọc lại mà em cũng không cầm nổi nước mắt, khóc sụt sùi...Bất ngờ quá, đột ngột quá, chị nhắn cho em đã xin được thuốc của Bộ y tế cho anh rồi, em vui lắm, mừng lắm. Cũng chẳng biết anh đã kịp uống thuốc ấy lần nào chưa mà anh vội bỏ đi rồi... Hôm ấy Hà Nội mưa đá rất to, “Ông trời cũng phải khóc vì tiếc thương anh đấy!” - chị bình thản nói thế khi em gọi điện vào buổi tối đi làm về muộn, em thì chẳng nói được gì, chỉ muốn nghe giọng chị, thế thôi. Em hiểu, chị bình thản đến lạ lùng nghĩa là chị không còn nước mắt để khóc nữa, chị phải nghị lực như thế, mạnh mẽ như thế để sống cho cả anh nữa chứ chị nhỉ? Em bỗng nghĩ nếu em ở trong hoàn cảnh của chị, em có chịu đựng nổi như chị không? Phụ nữ sinh ra đã có những phẩm chất phi thường mà nếu như không “vào cuộc” thì không bộc lộ ra ngoài được. Đến hôm nay thì mọi chuyện đã ổn, mẹ em và H đã về, mọi người cũng vậy, bây giờ mới là lúc mệt mỏi thấm vào chị, hành hạ chị, em biết, nên em đã không gọi điện hay nhắn tin cho chị nữa dù đó là điều em mong muốn nhất. Có nhiều cách mà, em chọn cách viết này để chia sẻ với chị đây, hãy mạnh mẽ như chị đã từng khuyên em nhé. Phải biết sống ngay cả khi cuộc đời trở nên không thể chịu đựng được nữa chị à! Thời gian như dòng nước trôi, nỗi đau rồi sẽ phai phôi...Em đã học được cách phải tin vào chính mình. Chị cũng thế nhé, phải tin rằng chị vẫn sống tốt, thậm chí sống tốt hơn cả khi còn có anh bên chị. Giờ thì chị hãy nghỉ ngơi đi và bình tâm trở lại. Em yêu chị! HCM – Nov 23, 2006. Em gái.
cuộc sống mong manh