Bê bối ngoại tình của Mauro Icardi bắt đầu hôm 16/10 khi vợ anh chia sẻ dòng chữ ẩn ý: "Thêm một gia đình bị ngươi phá hoại vì thứ chết tiệt". Wanda Nara sau đó xóa hết ảnh chụp có mặt Icardi vài tháng trở lại đây và bỏ theo dõi tài khoản của chồng trẻ. Người đẹp còn đưa năm con sang Milan, để chân sút 28 tuổi ở lại Paris một mình. Nếu anh là [G]em. Em muốn kết thúc nhưng. Anh phải [F]đau ngàn lần [G]hơn. [ Am ] vờ quên tên emĐể em [ Em ] thứ tha cho bản thân vội [ F ] vàng[ G ] Trót đã tin anh quá nhiều[ F ] [ Gsus4 ] [ Am ] [ Em ] [ Dm ] [ Em ] [ Am ] Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên Anh không thể cung cấp cho thị nữa, thì đã có một anh thợ húi đầu cung cấp. Thị bỏ anh nằm chết khô, chết nỏ đi suốt ngày đêm. Hai đứa con anh, ẻo lả như một cái lá úa và buồn như một tiếng thở dài ngồi củ rủ nhìn anh bằng đôi mắt dại đi vì đói quá. Cô khát vọng một cuộc sống tự do thoái mái, nhưng người đàn ông này, từ đầu đến cuối không hề buông tha cho cô, phải chăng, chỉ có sau khi anh ta chết cô mới được giải thoát hoàn toàn? Nếu đã không thể sống, vậy thì hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. 23 Bị nguyền rủa, Ngài không nguyền rủa đáp lại, chịu nạn chịu chết, Ngài không để lời, nhưng Ngài đã phó thác cho Ðấng xét xử công minh. 24 Ngài đã mang lấy tội lỗi ta. vào thân mình Ngài trên cây gỗ, ngõ hầu, chết cho tội lỗi, ta sống cho sự công chính, bởi vết Album Nhạc Cho Thứ Ba - Nhiều nghệ sĩ Tận hưởng trọn vẹn ngày thứ Ba với những ca khúc OST Việt | Yêu Là Tha Thu (Em Chưa 18 OST) Only C . 04:33. Trung Quân Idol . 04:20. Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa (Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa OST) Hương Tràm . 05:14. Mình Yêu Nhau Từ Kiếp Nào (Ai Tuổi trẻ luôn khiến ta nhớ về và luyến tiếc. Tiếc cho một tuổi trẻ đã qua và mong ước một lần được trẻ lại. Dù rằng không có lần thứ hai. Nếu tuổi trẻ không phát ra ánh sáng rực rỡ, mọi thứ sẽ mất đi sức hút. Muốn ăn gì thì cứ ăn, chơi thì cứ chơi. NUX6N. Giới thiệu Thể loại Trùng sinh hiện đại, quyết chí ngược tra nam lên bờ xuống ruộng. Anh đã đem đến cho cô nhiều đau khổ. Hối hận đã muộn màng. Nay ông trời cho anh cơ hội sống lại, anh quyết trân trọng cô, nhưng liệu anh có được như ý nguyện? Chương mới nhất Chương 13-20 Danh sách chương Bình luận Có thể bạn sẽ thích 1 tháng trước Không Làm Thế Thân 8,661 4 Chương 72 1 tháng trước Marguerite Ngày Xuân 1,158 3 Chương 8 Bạn học Hứa 1 tháng trước Hứa Với Em Một Đời Bình An 1,176 3 Chương 7 Kết thúc 1 tháng trước Tạo Tác Thời Quang 2,073 4 Chương 23 Kinh Triệu Doãn 1 tháng trước Nhiều Năm Trôi Đi 1,489 3 Chương 14 “Bạn gái con là Hạ Kinh Niên.” 1 tháng trước Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương 4,061 4 Chương 56 “Thư tình” 1 tháng trước Chân Tình Người Một Đời Không Quên 5,003 3 Chương 48 Giang Thiếu Hào Phóng 1 tháng trước Người Định Hình Tâm Lý 1,499 3 Chương 56 Kết thúc 1 tháng trước [Mau xuyên] Luận 1001 Cách Chết Của Nữ Phụ 2,869 3 Chương 76 1 tháng trước Chiết Yêu 1,959 3 Chương 63 Phiên ngoại Phượng Thành 1 tháng trước Bạc Vụ 4,367 5 Chương 104-105-106 1 tháng trước Cưa Vợ, Cưa Chồng 1,747 3 Chương 51 - Đi về thôi, em làm cái gì ở chốn đông người này hả – Người đàn ông đi cùng cô kéo mạnh tay người phụ nữ đi thẳng, vẫn còn vọng lại lời của bà ta "đồ gái rẻ tiền ". Lời xì xào của mọi người hình như không làm cho cô khó chịu. Vẫn gương mặt không cảm xúc, cô lấy tay quệt những giọt nước đang lăn trên má, hướng về phía cuối căn phòng, 1 người con trai đang nhìn cô với ánh mắt lạ, cô khẽ nhếch môi, vuốt lại mái tóc của mình rồi đi thẳng ra trước ánh nhìn của mấy ánh mắt tò mò. *** - Anh chuẩn bị nước rồi, em vào tắm đi – Chàng trai nhẹ nhàng dìu cô gái đang lảo đảo bước vào nhà, hơi men choáng ngợp người anh. Cô từ từ ngước lên nhìn vào ánh mắt đó. đôi mắt có sức thôi miên đáng sợ. - Tránh ra – Cô hất tay anh ra nhưng vì quá mệt cô ngã nhào vào người anh, hơi ấm nằm trong hơi ấm, anh vòng tay ôm chặt lấy cô, giọt nước mắt chảy ngược, cô cố nén nỗi đau vào trong, đau nhói. - Anh nhẹ hôn vào tai cô, đôi môi anh di chuyển từ cổ rồi lần xuống, cô đẩy anh ra, đam mê cô hôn chặt vào đôi môi ấy, những cảm giác chạy khắp cơ thể của cả hai. Cô nghe tiếng anh gọi khẽ "Em ơi". Như có lực đẩy, cô xô người anh ra, chạy nhanh vào phòng tắm, cô mở nước xối xả vào người, cô ngồi thụp xuống. Bên ngoài anh đập mạnh đầu vào tường, đau buốt. Trời hôm nay lạnh quá, từng cơn gió cứ vội đến, vội đi, lá cây xào xạc, đường vắng bóng người. Ở đây, anh đang đứng trước cửa nhà đi qua đi lại, chốc chốc lại nhìn vào đồng hồ, gương mặt mang vẻ lo lắng khó tả. Anh đang chờ ai. Chiếc xe hơi đỗ phịch trước 1 căn biết thự sang trọng, 1 thân hình liêu xiêu trên đôi giầy cao gót, làn da trắng phản chiếu với màn đêm tĩnh mịch. - Bye cưng, ngủ ngon nhé, ngày mai anh tới đón em – giọng ồm ồm của 1 người đàn ông - Em biết rồi, bye honey nhé – Cô vừa nói xong thì 1 nụ hôn của gã đàn ông đó đặt lên má cô, ông ta nhếch mép nhìn người con trai đang dựa vào cửa của cánh cổng, ông ta tặng nụ hôn gió cho cô gái rồi lên xe đi thẳng. - Em đói bụng rồi phải không, anh dọn cơm cho em nha – Chàng trai nói với giọng nhẹ nhàng. - Anh tính làm cái trò gì vậy hả? Đã nói đừng chạm vào cuộc sống của nhau nữa, nghe không ? – Cô gắt lên đồng thời vơ đống sách trên bàn xuống nền nhà. - Em ăn đi rồi ngủ, khuya lắm rồi – Anh vẫn nhẹ nhàng cúi xuống nhặt những quyển sách đang vương vãi. Nước mắt trào ra trên khuôn mặt đầy son phấn, cô gỡ chiếc cài tóc ném mạnh vào tường, mái tóc dài buông xõa xuống, cô lấy tay hất chúng lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn vào khoảng không nào đó, từng tiếng nấc cứ vang lên giữa trời khuya làm nát 2 trái tim trong căn nhà thênh thang rộng lớn này. 1 Thân hình lảo đảo bước vào phòng, 1 thân hình ngồi phịch xuống tựa vào chiếc bàn, nỗi ngột ngạt xâm chiếm tâm hồn của cả hai. Cô nằm bệt xuống chiếc giường màu hồng êm ái, với lấy cái gối cô úp mặt vào khóc không thành tiếng, lồng ngực đau nhói cô bóp chặt vào như cố nén những cơn đau. Cô đã quá đau đớn với những điều mà cái gọi là tình yêu mang lại. Tối nay là lần thứ 64 anh thấy cô đi cùng người đàn ông khác, và hôm đó là lần thứ 22 anh chứng khiến cô bị người phụ nữ khác nhục mạ. Lần nào cũng chỉ là ánh mắt buồn sâu thẳm nhìn cô, không nói, không làm gì cả. Tại vì sao mọi thứ lại trở nên như vậy cơ chứ. Anh cũng đang đấm tay vào trán trong sự bất lực. Ký ức trở về trong tiềm thức của cả hai. *** Cô – Sinh viên vừa ra trường, cô thông minh, xinh đẹp, cô sở hữu 1 nụ cười tỏa nắng mà bao chàng trai phải say mê thèm khát. Đôi môi mỏng đó có biết bao người muốn đặt vào đó 1 nụ hôn mà chỉ là mơ tưởng. Cô thanh khiết như hạt sương mai vào buổi sớm long lanh, lấp lánh, trong veo. Mọi người dành tặng cho cô bằng cái tên " Sương sớm ". Cô mãi vẫn sẽ cứ vô tư như vậy nếu như định mệnh không mang anh đến trong cuộc đời cô, 1 chàng trai hoàn hảo. Tốt nghiệp ra trường, cô xin vào làm 1 công ty thiết kế thời trang mà ở đó anh là giám đốc. Anh mang 1 vẻ đẹp lạnh lùng, băng giá, sự nghiêm nghị trên gương mặt đàn ông của anh khiến mọi người thấy sợ, nhưng không vì thế mà ngăn cản bước chân của các cô gái đến với anh. Anh có 1 ánh mắt đa tình nhưng không phong lưu. Anh không dễ dàng yêu như những người con trai khác, chính vì thế ,cô thầm " say " anh. Lần đầu biết yêu bao nhiêu cảm xúc bỡ ngỡ, tim cô đập mạnh khi mỗi lần bắt gặp ánh mắt của anh , tay cô vụng về đánh rơi mọi thứ khi nghe giọng trầm ấm từ phía sau, khuôn mặt ửng hồng khi vô tình tay anh chạm vào người cô. Và...tim cô thắt lại khi nhìn thấy anh ngọt ngào cùng cô gái khác. Cô thẫn thờ như người chỉ có xác không hồn, không ăn uống gì đến bệnh khi cô biết được anh đang yêu người con gái khác. Mọi thứ như đảo lộn xung quanh, cô cảm thấy toàn thân tê liệt, đôi chân không còn sức lực nào đứng vững. Đến công ty mọi người kinh ngạc nhìn cô, 1 gương mặt xanh xao, thân thể mềm yếu, ánh mắt trũng sâu với viền thâm mà cô cũng chẳng cần đánh phấn để che đi khuyết điểm. Bao lời hỏi thăm thắc mắc, tò mò, quan tâm không làm cho cô hé miệng. Cô đưa mọi người vào trong vòng xoáy nghi ngờ. Vẫn như thói quen mỗi ngày, 1 tách cà phê sáng trên bàn làm việc, nhưng hôm nay anh không thấy nụ cười nở trên môi cô nữa, không nghe thấy tiếng nói dịu dàng, hỏi thăm anh đã ăn sáng chưa ? Trưa nay em làm cơm anh nhé. Cô chỉ cặm cụi công việc mọi khi mà người ta cho là cô làm thêm mà không tính phí, đó là dọn dẹp phòng anh ngăn nắp. Anh nhẹ nhàng hỏi cô có phải bệnh hay sao, có gì mà trông cô tiều tụy như vậy mà đâu biết nguyên nhân là từ anh. Anh dặn cô nhớ nghỉ ngơi mà khi bước chân ra khỏi phòng nước mắt cô tuôn rơi ướt đẫm. Anh yêu cô gái kia sâu đậm, tình yêu của 1 giám đốc thời trang và tiểu thư danh giá của tập đoàn đá quý khiến ai cũng ngưỡng mộ, trầm trồ. Riêng cô chỉ là dõi theo, dõi theo trong trong những vết cứa nơi con tim non nớt. Làm sao anh biết được. - Em không quên được anh ta ak, bây giờ em đã là bạn gái anh – Anh cáu gắt nắm chặt lấy tay của vị tiểu thư kia. - Em biết, nhưng anh phải cho em thời gian, tình yêu của cả hai đã từng rất tốt, anh biết ma – Cô gái giải thích trong sự tức giận của anh. - Anh không cho phép, anh không thể chịu đựng được khi em cứ tiếp tục qua lại với hắn ta – Anh gào lên gần như mất kiểm soát. - Vậy thì ngưng ngay đi, chia tay, em cảm thấy mình không hợp nhau đâu – Cô ta bỏ đi trong sự thất vọng của anh, thân thể anh run rẩy, anh bước từng bước vô định trên con đường về khuya mà không biết có 1 dáng người nhỏ bé im lặng theo sau anh. - Đừng uống nữa – Cô giành lấy ly rượu từ trên tay anh, ánh mắt bất chợt xoay qua nhìn thấy cộ. - Sao em lại ở đây? – Anh cầm luôn chai rượu nốc vào người. - Đừng uống nữa, anh say rồi – Cô ngăn cản từng dòng men ấy vào thân thể anh. - Em tránh ra, về đi – Hôm nay tôi rất buồn, em biết không, người anh đổ ập xuống vai cô, lấy tay sờ nhẹ vào mái tóc mềm ấy, nước mắt cô rơi khẽ, cô xót xa khi thấy anh như thế này mà ai biết được cô cũng đang gánh chịu nỗi đau. - Anh đừng buồn, dù thế giới này bỏ rơi anh, vẫn còn có có em bên cạnh mà. - Em nói gì – Anh bất ngờ nhìn cô, cô ngại ngùng cúi xuống không nói lời nào. Khẽ nâng khuôn mặt cô lên anh vồ vập ngấu nghiến hôn lấy bờ môi " sương sớm " đó, bờ môi chưa 1 lần khai nhụy. Anh bị cơn men say phủ lấy, lý trí rối bời, anh ghì chặt hôn lấy cô trong sự sững sờ, sợ hãi khi tay anh lần mở những cúc áo. Đẩy anh ra cô ôm chặt lấy áo nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. - Đừng mà ! - Không phải em nói dù cả thế giới này vứt bỏ tôi, em vẫn bên tôi sao, em yêu tôi chứ? - Em, em- Cô ấp úng - Em chỉ cần trả lời là có yêu tôi hay là không? - Có, em yêu anh mà - Vậy thì được rồi – Anh ôm cô vào lòng hôn vào gáy, tay anh lần mò mở từng chiếc khuy áo, người cô run lẩy bẩy,cô cảm nhận được sự cuồng nhiệt của anh, anh cởi dần, cởi dần. Đêm đó, cô thuộc về anh. *** Ánh nắng sớm xuyên qua khe cửa sổ, những bông hoa ngoài kia khẽ lay theo từng đợt gió, anh bóp trán uể oải mở mắt, nhìn sang bên anh giật mình, cô đang cuộn tròn trong chăn say ngủ, nhưng hình như mắt vẫn còn hoen ướt mi, anh ôm đầu nhớ lại mọi chuyện ' Có, em yêu anh ma ". Tiếng chuông điện thoại đánh thức luôn cô dậy, ánh mắt ngượng nghịu quay đi nơi khác khi thấy anh nhìn cô chăm chú. - Anh có điện thoại kìa – Cô lí nhí đánh lảng sang chuyện khác. - Chuyện gì – Anh gắt gỏng trong máy. - Chia tay rồi, không phải em nói sao, cứ quay về với người tình mà em muốn – Anh nói trong tức giận nhưng sao cô vẫn cảm thấy được có gì đó vui ở anh. - Sao? Em đang đứng trước cửa nhà à. Anh xoay nhanh qua cô, cô ngỡ ngàng nhìn anh, vội vàng mặc áo vào người, anh hốt hoảng nói với cô "Bạn gái tôi đang ở đây". Cô buồn bã mặc đồ vào người, nhìn anh mà cô thấy đau vô hạn. - Bây giờ phải làm sao ? – Anh xoa 2 tay lại với nhau. - Anh đừng lo, em sẽ trèo qua cửa sổ - Nguy hiểm lắm - Không sao đâu, em làm được mà – Nói rồi cô lấy túi sách ném ra ngoài nhảy qua cửa sổ khá cao. - Á – Chân cô cô bị trặc đau quá, nhưng có thấm gì so với nỗi đau bên trong, cô làm sao thế này. Xếp lại tấm ra giường, anh bỗng lùi mình vào chân tường, "Cái gì đây chứ". Vết máu loang lổ trên giường. Anh đã lấy mất "Sương sớm" của cô. *** Và rồi mọi chuyện sau đó chính anh và cô cũng không nghĩ tới. Chuyện tình của anh vẫn được mọi người thán phục, và cô vẫn vậy, vẫn yêu anh trong từng nỗi đau. - Anh xin lỗi, anh vẫn không thể hết yêu cô ấy – Anh xoa nhẹ bờ vai trần cô nói khẽ. - Không sao đâu – Cô trả lời bằng ánh mắt đượm buồn, cô yêu anh quá, vậy đó, cô vẫn chỉ là cái bóng của ai kia, vẫn chỉ là người thay thế mỗi khi anh và cô ta xảy ra chuyện. Với anh, anh không biết tình cảm với cô là gì, chỉ là khi mệt mỏi, tuyệt vọng được ở bên cô, ôm cô vào lòng là điều hạnh phúc, trái tim anh nhẹ hẳn. Cô mãi ở bên anh, xua tan đi tất cả nỗi buồn, chỉ cần trông thấy anh cười, anh hạnh phúc, cô nguyện đánh đổi tất cả. Nhưng rồi mọi chuyện xảy đến không ai có thể ngờ được, mọi người trong công ty hết sức ngạc nhiên, bao nhiêu tiếng xì xào bàn tán, lời ra vào trong công ty không ngớt trước tấm thiệp mời mà trong đó tên cô dâu không phải ai xa lạ, chính là cô. *** Cô trở thành vợ của anh như 1 điều ngẫu nhiên có thể. Cứ như anh quay 1 trò chơi mà đích dừng đúng ở tên cô vậy. Cô gật đầu trước lời cầu hôn trong cơn say của anh mà trước đó anh đã phát hiện ra 1 sự thật đau đớn, phũ phàng, người con gái anh luôn yêu thương đã có thai với người con trai khác. Anh đau đớn, vật vã trước sự thật đó, và như là 1 cách trả thù, anh cưới cô. Còn cô, hạnh phúc khi được chính thức trở thành vợ anh, bây giờ cô có thể danh chính ngôn thuận nấu cho anh những bữa ăn ngon, ủi cho anh những chiếc áo đi làm, cùng anh đi dạo vào mỗi bưởi tối êm ả, ngắm trăng, ngắm sao, tận hưởng những giây phút êm đềm. Nhưng... đó chỉ là ước mơ mà thôi, từ sau khi rời khỏi thánh đường, cô vẫn chỉ là 1 người vợ hờ, mãi như vậy. Anh chìm đắm trong những cơn say trụy lạc, ở nhà chỉ là điều hiếm hoi, sau giờ làm việc anh vùi mình trong những sàn nhảy, vũ trường, chỉ biết đến ngôi nhà có cô sau những cơn say. Lúc đó, cô chăm cho anh như 1 đứa trẻ. Nhưng có lẽ, đó là những giây phút hạnh phúc trong cuộc sống của cô. Bây giờ đây, anh thờ ơ với cô hơn bao giờ hết, chí ít ngày xưa còn những lời nói ngọt ngào, quan tâm nhưng giờ đây thì điều đó đã không còn tồn tại, anh đi đi về về mà cứ ngỡ cô như người vô hình. Có lẽ giờ đây anh hận tất cả phụ nữ trên cuộc đời này. Nhưng chỉ có 1 chuyện anh mãi không thay đổi mỗi khi say, đó chính là công việc " trên giường " với cô. Điều đó làm tim cô tan nát. *** Sáng hôm định mệnh đó, cái ngày thay đổi cuộc sống của anh và cô, mãi mãi chẳng thể quên được. Cô hạnh phúc ngập tràn, ánh sáng mỗi lúc mỗi rõ như dẫn lối cho cô đến một chân trời mới. Nụ cười từ lâu tắt ngấm nay trở về trên gương mặt nhợt nhạt của cô. Cô khẽ vươn mình lên hít lấy bầu không khí trong lành nhất từ xưa tới giờ đối với cô. Cô vừa rời khỏi phòng khám. Cô ngã quỵ xuống khi cánh cửa vừa hé mở, ôm bụng la trong đau đớn, tay cô nắm chặt vào cánh cửa. Ở trên giường kia, 2 thân thể đang quyện lấy nhau, không 1 mảnh vải, chiếc ra giường nhăn nhúm. Đó là chồng cô và người tình cũ. Anh hốt hoảng khi thấy cô đau, mặc vội đồ vào anh lao nhanh đến bên cạnh cô đỡ cô dậy, 1 dòng máu chảy xuống chân cô. anh thảng thốt, bế cô chạy thẳng ra ngoài, miệng không ngừng lắp bắp " Anh xin lỗi, em ơi, anh xin lỗi ". Chiếc đèn trước phòng bệnh cứ như thôi miên lấy anh mà anh dán chặt vào nó, 1 tiếng trôi qua không thấy động tĩnh gì, tim anh như ngừng đập, anh thấy lo lắng quá, người con gái yêu anh đang nằm trong kia có sao không, anh thấy mình khốn nạn quá. Cửa phòng mở ra, anh chạy đến bên vị bác sĩ, nắm chặt lấy tay anh hỏi trong gấp gáp " Vợ tôi sao rồi, cô ấy sao rồi?". Gỡ nhẹ bàn tay anh ra " Vợ anh không sao, nhưng xin lỗi, chúng tôi không giữ được đứa bé ". - Đứa bé – Anh chợt lùi người lại, cái gì đây, anh vừa nghe điều gì, đứa bé, là con của anh và cô, cô đã có thai, là con anh. - Trời ơi ! – Anh gào lên trong niềm đau khó tả, anh ôm mặt khóc nấc, anh đã làm gì với vợ và con anh, anh đã vừa giết đứa con chưa chào đời của mình. Nước mắt muộn màng rơi xuống. Anh la lên trong nỗi đau của sự phản bội. Bước vào phòng, anh lặng lẽ nhìn cô, cô không còn khóc nữa, cô nằm im, tay giữ chặt lấy gối, bờ môi khô khốc, mặt cô tái đi, cô thẩn thờ vô hạn. - Em – Anh gọi khẽ cúi xuống nắm lấy tay cô, nhưng bất ngờ cô rụt nhanh lại nhìn qua anh bằng 1 ánh mắt đáng sợ, ánh mắt mà từ trước tới giờ anh chưa từng thấy và không nghĩ là sẽ thấy., ánh mắt của sự hận thù. Cô nói từng tiếng một trong nỗi đau tận cùng của 1 người con gái. - Tôi sẽ hận anh, mãi mãi sẽ không tha thứ cho anh. *** Vậy đó, vậy là cô đã thay đổi từ ngày đó, cô không còn là " Sương sớm " của ngày nào, cô trở nên " Băng tuyết " giá lạnh, cô trả thù anh bằng cách anh đã từng làm, và còn hơn thế nữa. Cô vẫn là vợ anh trên danh nghĩa, vẫn ở trong ngôi nhà đó nhưng không chỉ còn là người con gái của riêng anh, cô trở thành người tình của nhiều người. Cô chìm trong hơi men, trong những cuộc chơi không lối thoát. Nhưng những mối tình của cô, cô muốn anh phải biết, phải thấy, cô muốn anh phải chứng kiến cảnh cô trong vòng tay người khác, đó là cách trả thù của cô. Và cô đã thành đau đớn khi thấy cô như vậy, anh xót xa cho người mà anh đã yêu, anh yêu cô mất rồi, yêu từ lâu mà cho đến khi mất đi anh mới nhận ra được. Anh đã từng van xin cô tha thứ, xin cô cho anh 1 cơ hội sửa sai nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt sắc lạnh đến đáng sợ, vậy là anh buông xuôi sống trong đau khổ. *** Những kí ức trở về lấy đi bao nhiêu nước mắt của cả hai, cô nằm trong phòng, anh ngồi ở ngoài nhưng phải chăng anh và cô đang cùng dần nhớ lại tất cả, chuyện tình 2 người chỉ thấy nước mắt, chẳng thấy nụ cười. Anh bước nhẹ vào phòng, lần nào cũng vậy sau khi cô say và ngủ đi anh cũng sẽ lấy khăn lau khắp khuôn mặt cô và sờ lên đó, anh muốn tìm lại " Sương sớm" của ngày nào, anh mong nhìn thấy lại nụ cười 1 thuở. Nếu được quay lại anh sẽ yêu cô hơn những gì anh có, giờ đây đã muộn màng, anh có làm gì vẫn không thể mang cô trở lại. *** - Ly dị đi - Em nói gì, không phải em nói dù có thế nào em cũng sẽ không li dị với anh mà, đừng mà em, xin em, đừng rời xa anh. - Đó là lúc trước, còn bây giờ thì đã khác, tôi đã có thai Anh đánh rơi chiếc cốc trên tay xuống, anh ôm lấy vai cô, như muốn hỏi điều gì đó. - Phải, tôi đã có thai, nhưng không phải với anh. Tai anh như ù đi, anh thấy choáng váng, choáng vì anh sắp phải mất cô hay là vì cùng 1 nỗi đau mà anh phải chịu đến hai lần. *** Gió cứ từng cơn, từng cơn đánh vào người anh, anh lang thang trên con đường của ký ức, là kỷ niệm hiếm hoi mà anh đã có với cô. Cô xa anh rồi, từ nay có lẽ anh sẽ không bị cô làm đau nữa, cô sẽ có cuộc sống mới, nước mắt chảy ngược, anh nhớ cô. - Tao đang đứng trước nhà anh ấy, con nhỏ đó đi rồi, hờ, tao chưa từng thấy con nào yêu điên cuồng đến mê muội như nó, tao nói tao có thai với anh ấy, vậy là nó tin... Bốp – Chiếc điện thoại bị ném mạnh vào tường, cô ta bụm miệng lại khi thấy khuôn mặt tức giận của anh. - Cô nói đi, cô làm gì cô ấy, cô vừa nói gì, hả, trả lời mau – Anh lay mạnh vai cô ta làm cô ta sợ hãi. - Em...em...không có... - Nói nhanh, nhanh lên - Anh làm cái gì vậy hả? Em tình cờ biết được cô ta vì sảy thai lần trước nên bây giờ không thể có thai được nữa, em chỉ giả vờ nói là có thai với anh, kêu cô ta trả anh lại cho em, vậy thôi, không phải anh rất yêu em sao? Anh bàng hoàng trước những lời nói đó, anh ngã xuống như người vô hồn. *** Bãi biển về đêm không còn bóng người nào cả, từng cơn sóng đánh vào bờ, cô đưa tay khua nhẹ làn nước, lạnh, lạnh như lòng cô lúc này, bầu trời nhiều sao quá, nhiều như đêm mà cô chính thức trở thành vợ anh. Trời êm ả, biển yên bình, nhưng lòng cô vội vã, rối bời. Mở điện thoại lên, những tin nhắn hiện lên trong mắt cô "Em ak, đừng bỏ anh 1 mình mà, em về đi" "Em ơi, ra sao cũng được, em muốn làm gì cũng được, miễn sao mỗi ngày anh được thấy em là được rồi, về đi em " "Anh nhớ em quá, về nhà đi em " Nước mắt cô rơi xuống, 1 tin nhắn nữa vừa đến "Em ak, nếu anh chết, em có tha thứ cho anh không "? Cô đánh rơi chiếc điện thoại xuống dòng nước trong suốt, sóng đánh vào mang nó đi xa dần, xa dần ra lòng biển. Cô lao như điên vào phòng, cô khựng lại, căn phòng vẫn như ngày nào ngập tràn hình anh và cô, tấm ảnh cưới treo trên tường, khuôn mặt mỉm cười của cô và lạnh lùng của anh. Cô nhẹ nhàng bước đến bên giường, anh như đang ngủ, sờ nhẹ vào mặt anh, lạnh rồi, không còn ấm như mỗi lúc anh ôm cô nữa, tấm ảnh "Sương sớm" của cô anh giữ chặt trong lòng, đằng sau đó là dòng chữ nghiêng nghiêng "Anh chết rồi, tha thứ cho anh được không?" Cô cười nhẹ, ngã đầu vào ngực anh, đặt tay vào trái tim đã không còn nhịp đập "Không bao giờ, cả đời này em sẽ không tha thứ cho anh đâu, anh đừng tưởng là có thể trốn được em, em từng nói sẽ không bao giờ để anh một mình mà" Cô thì thầm trong giọng nói yếu ớt, mắt cô từ từ nhắm lại, nửa chai thuốc còn lại trên bàn giờ đây chỉ còn vỏ không nằm lông lốc trên sàn. Đêm tĩnh mịch, căn phòng lặng im, cô dựa vào ngực anh như đã từng như thế, gió đêm đã ngưng, hơi thở đã dừng, trả lại cho màn đêm sự tĩnh lặng vốn có. Tấm ảnh từ tay cô rớt xuống... Contents1 Giới thiệu Truyện Nếu Anh Chết, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không? Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Nếu Anh Chết, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không? “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Nếu Anh Chết, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không? Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Nếu Anh Chết, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không? 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Nếu Anh Chết, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không? Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Thể loại Trùng sinh hiện đại, quyết chí ngược tra nam lên bờ xuống ruộng. Anh đã đem đến cho cô nhiều đau khổ. Hối hận đã muộn màng. Nay ông trời cho anh cơ hội sống lại, anh quyết trân trọng cô, nhưng liệu anh có được như ý nguyện? Các chương mới nhất Chương 13-20 Chương 12 Lại có sóng gió – Sự thật bất ngờ Chương 11 Chó, máu và nước mắt Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Thái Hải Đăng, chào anh!!! Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chó, máu và nước mắt Chương 12 Lại có sóng gió – Sự thật bất ngờ Chương 13-20 Trọn bộ Truyện Nếu Anh Chết, Em Có Tha Thứ Cho Anh Không? “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Ngay sau đó, Đức Giêsu bảo“ Nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha thứ lỗi lầm cho anh em.”.Goes on to say, When Jesus said,"If you forgive men when they sin against you, your heavenly Father will also forgive you.".Dù tôi có thích em đến nhường nào,Nhưng nếu anh em không tha thứ, thì Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng sẽkhông tha lỗi cho anh em.”.Sẽ không ai tha thứ cho em nếu em không tự tha thứ cho chính yêu thì không sao, nhưng nếu không thì em đã phạm một tội rất lớn với Minh và anh ấy sẽ không bao giờ tha thứcho em tháng kể từ ngày chia tay, vào lúc 3 giờ sáng thứ bảy, anh chàng sẽ gọi điện và nói rằng" Anhchỉ muốn em biết rằng em đã phá huỷ cuộc sống của anh, và anh sẽ không bao giờ tha thứcho em, anh hận six months, his ex may not hear from him, but then, at three on Saturday night/Sunday morning, he will call andsay,"I just wanted to let you know you ruined my life, and I will never forgive you, and I hate you, and you're a total bitch. Nhưng vịt dẫu sắp chết cái mỏ vẫn phải cứng lên. Lương Tử Nhan sắc mặt ngưng trọng, yếu ớt phản bác” Xứng hay không, là chuyện riêng của cháu và cô ấy. ”Thái Hải Đăng ánh mắt sắc bén bắn về phía Lương Tử Nhan, đẩy xe lăn tiến lên trước mặt anh, giọng nói đầy châm chọc vang lên " Cháu nói đúng. Luận về tư cách làm chồng, không ai xứng hơn cháu”" Kiếp trước cháu đối xử tệ với cô ấy thế nào, cháu không nhớ sao? Cháu đem chân tình của cô ấy giẫm đạp dưới chân. Trước khi gặp cháu, cô ấy cũng giống như bây giờ, hồn nhiên, yêu đời. Là cháu, cháu đã hủy hoại cả cuộc đời cô ấy. "Những lời trách cứ của anh như cơn gió lạnh âm 18 độ, chọc thẳng vàolòng Lương Tử Nhan khiến tim hoàn toàn đóng thành tâm Thái Hải Đăng dần giãn ra, khuôn mặt tuấn mĩ như đá cẩm thạch lạnh băng, nghiêm nghị, đôi mắt đen mơ hồ đột nhiên bừng lên lửa giận“Nhưng cháu hãy đi hỏi lương tâm chó cắn nát của cháu. Bao năm trời ở bên nhau, cô ấy thích gì, cháu biết không? Hạnh phúc cô ấy cần nhất, cháu đã bao giờ cho cô ấy? Hay cháu chỉ toàn đem đến cho cô ấy toàn đau khổ?”Lại một tiếng sấm động kinh hoàng, chấn động cả người Lương Tử Nhan đến phát run, trong nháy mắt sức lực toàn thân dường như bị tan biến mất. Anh đã sắp không thể thở được nữa rồi.“ Cô ấy với cháu không thù không oán, cháu hà cớ gì dày vò cô ấy, chả lẽ chỉ vì cô ấy đã toàn tâm toàn ý yêu cháu sao?Khi cháu bị Hà Gia Tuệ phản bội, sao lại có thể nhẫn tâm đem cô ấy ra làm công cụ trả thù? Cháu đừng tưởng cậu không biết. Cháu cưới cô ấy chỉ là để dằn mặt Gia Tuệ. Cháu có bao giờ nghĩ cho Bích Như chưa? Cháu lấy cô ấy làm gì, để rồi ngày ngày dằn vặt cô ấy?”Hải Đăng lạnh giọng nói, trong đôi mắt sâu thẳm, tơ máu càng thêm ngưng trọng làm cho người ta sợ hãi" Sau đó cháu thân là chồng, lại không bằng cầm thú, leo lên giường cùng người tình cũ, hại cô ấy sảy thai, chính cháu đã tự tay giết chết con hai người, cũng giết luôn tâm Bích Như, bức cô ấy ra đi vĩnh ấy đã bước khỏi cuộc đời cháu, đúng ý cháu mong muốn. Cháu lại quyết ý không buông, tự buông thả bản thân, biến mình thành kẻ si tình hạng bét, khiến cha mẹ đau đó cháu còn tự tử. Cháu có nghĩ, cháu tự hủy hoại bản thân mình như thế, anh chị sẽ đau lòng? Sẽ sống không bằng chết.”Mỗi một câu Hải Đăng nói ra, thân thể Lương Tử Nhan cứng thêm một chút. Tự tay giẫm nát hạnh phúc của mình, sau đó chà đạp bản thân, khiến cha mẹ thân già đau lòng vì con cái, những việc này anh đều biết, nhưng bây giờ nghe tới tai lại giống như thanh kiếm thép, xuyên thấu vào da thịt từng phân một. Cảm giác lồng ngực bị đè nén đến đau buốt như thế này có tên gọi là tội thở của Hải Đăng y như rồng phun lửa, gương mặt đỏ ngầu, ánh mắt sắc lạnh đến đáng sợ, tay vo lại thành nắm đấm, các khớp xương y như bị vỡ thành từng mảnh, anh khàn giọng nói"Tử Nhan, con đã bao giờ nghĩ đến, nếu con chỉ là một người đàn ông xa lạ, hai chúng ta không cùng...- nói tới đây, anh hơi ngập ngừng- không cùng một nhà, cậu đã không chỉ đơn giản đấm cháu một cái. Cậu niệm tình cháu dù sao cũng đã trải qua một kiếp dài đau khổ khi Bích Như bỏ đi, nên đối với cháu cậu luôn nhượng bộ, cũng có chút khách khí. Chuyện cháu trong ngày Bích Như phỏng vấn thuê người đột nhập vào WC nữ, âm mưu diễn vở “ anh hùng cứu mỹ nhân”, cậu biết. Cả chuyện cháu hết lần này đến lần khác, vô tình hay hữu ý, khủng bố tinh thần cô ấy, cậu cũng biết. Chỉ là cậu cho qua. Cậu đã có thể nhún nhường đến như thế, vậy mà cháu vẫn còn chưa thấy đủ hay sao? Khó khăn lắm chúng ta mới được trùng sinh, cô ấy cũng có thể bắt đầu lại một cuộc đời mới, không sầu không khổ. Kết quả là, cháu nhìn xem, cháu đã chăm lo cho cô ấy được cái gì? Chưa từng đem đến cho cô ấy cảm giác an toàn. Khi cô ấy ở bên cháu chỉ toàn sợ hãi”Trái tim của Lương Tử Nhan giống như bị một con dao đâm vào, rất nhanh sẽ chết đi."Cậu... Làm sao anh lại có thể biết được?" Ngay cả nói anh cũng không thể nói thành thể như vậy... Làm sao cậu có thể biết được chứ? !Cặp mắt lạnh lùng của Hải Đăng đảo qua anh ” Tất cả mọi chuyện cháu làm cậu đều biết. Kể cả người được cháu cài vào thực hiện âm mưu. Cậu cũng đã gặp qua anh ta. Cháu có cần cậu dẫn anh ta tới trước mặt cháu đối chất không?”Mặt Lương Tử Nhan tối tăm, như bị một tầng mây đen bao phủ, mặt cứng đơ như sắt, các cơ trên mặt đều đình chỉ hoạt động. Cả con người anh hoàn toàn không có một chút sức đó quả thật anh có thuê một người đàn ông lực lưỡng, nhìn có vẻ bặm trợn. Kế hoạch là anh ta đột nhập toa lét nữ, sau đó anh sẽ xuất chiêu "anh hùng nghĩa hiệp". Nếu cô gái bị dọa trong WC là Bích Như càng tốt, anh sẽ ghi điểm trực nếu cô gái khác, hình tượng anh hùng của vị hoàng tử phong lưu, chính trực vẫn đủ sức hớp hồn quả, xui xẻo làm sao, thuê ai không thuê, kiếm ai không kiếm, lại vớ nhằm người quen biết Bích ta vừa thấy cô trong đoàn người ứng tuyển gần nơi anh " tác nghiệp" thì ba chân bốn cẳng bỏ của chạy lấy đáng ghét ra đi trong yên lặng, làm Lương Tử Nhan anh sốt ruột, không biết trời trăng gì sục vào toa lét nữ, hối anh ta "hành sự" nhanh anh bị bạo hành, thiếu chút mất đâu có ngờ, cô bé này, nhìn bề ngoài nhí nhố, hoạt bát như thế, nhưng khi ra tay thì lại mạnh bạo như vào hùng hục cứ như anh ăn cắp 100 nén vàng, 1000 thỏi bạc, 1 triệu viên kim cương của cô tới cảnh ngày đó, thật hãi hùng....Hải Đăng để ý tới biến hóa trên gương mặt Lương Tử Nhan. Anh đoán được thằng cháu yêu đang nghĩ gì. Lập tức chân mày nhíu anh ghét nhất người nào đã sai mà còn một hai cãi cố. Lúc nào cũng chỉ biết đổ lỗi cho người bản thân làm sai cho đã rồi trách người khác bạo nó không tự trách mình. Nếu không phải tại nó vào toa lét nữ sinh sự, cô bé con trong sáng thuần khiết ấy có phải giương nanh múa vuốt thế không?Cái này không phải là bạo lực mà là tự hỏi có người con gái nào trong trường hợp đó mà không phản ứng mạnh?Những người ngồi bó gối chịu chết là những người vô dụng. Như, cô ấy không phải là " bình hoa chưng kiểng", mặc ai muốn quăng sao thì quăng, đạp sao thì Đăng thong thả móc điện thoại trong túi, lưu loát bấm một dãy số,“ Alô, Dục, tôi hẹn cho anh trong vòng 5 phút, huy động 100 vệ sĩ đến bệnh viện XYZ, mấy anh làm gì tôi không cần biết, chỉ cần hộ tống giám đốc tập đoàn Lương thị cách xa phòng hồi sức 100m cho tôi” Anh lạnh lùng ra xa 100m. Đây là nhân nhượng lớn nhất của anh mình Lương Tử Nhan chấn động mạnh một cái, lập tức, một ngọn lửa giận dữ bốc lên trong ngực "Cậu muốn làm gì ?"Giọng nói run run mang theo hơi thở lạnh lẽo, nguy hiểm." Cậu họ. Cậu không nể tình chị cậu, thì cũng phải tự suy xét lại bản thân, xem chủ nhân đích thực của công ty này là ai? Cậu nên nhớ kỹ thân phận mình tuy trên danh nghĩa cậu là tổng giám đốc, nhưng chỉ là kẻ-làm-công-cao-cấp-do-gia-đình-tôi-thuê. Cậu có tư cách gỉ ở đây vênh vênh váo váo. Huống chi, gia đình tôi và cậu, vốn như-không"Cậu ta có tư cách gì? Bất quá chỉ là đứa con mồ côi do ông chú nhặt cậu ta mang họ Thái, thì cậu ta vọng tưởng mình là mặt trời thật sao?Một tia đau đớn thoáng hiện trong đáy mắt, nhưng bị Hải Đăng che dấu. Sắc mặt anh trầm tĩnh, thờ ơ xem những lời nhục mạ mình như gió thoảng qua hợp sao, lúc này, các bác sĩ đẩy Bích Như qua phòng hồi sức đi ngang. Trông thấy anh, họ gật đầu Đăng mỉm cười, gật đầu đáp lại, ánh mắt dịu dàng nhìn cô gái nằm trên băng tim anh đang bị bóp nghẹt bởi sự thật tàn khốc, thì cô lập tức xuất hiện, như dòng nước ấm chảy qua, cuốn sạch mọi cảm giác khó chịu trong nụ cười và ánh mắt dịu dàng của Hải Đăng, Lương Tử Nhan cảm thấy thật chướng ta tưởng mình là ai? Bích Như là vợ anh. Cậu ta muốn làm gì?Muốn tăm tia cháu dâu sao?Đừng có mắt sắc bén như tên bắn đâm thẳng về phía mục tiêu…" Cậu. Xin hãy tự trọng. Người cậu đang liếc mắt đưa tình, không bao lâu nữa sẽ là cháu dâu cậu"Người đàn ông khi yêu, 100 người, hết 99 người bá đạo. Họ không chấp nhận bất kỳ người đàn ông nào khác đến gần người phụ nữ của Tử Nhan là 1 trong số 99 người đó. Thậm chí còn độc tài hơn. Ngoài anh ra, anh không cho phép người đàn ông nào nhìn Bích Như của Đăng lộ ra chút phản ứng, anh chậm rãi ngước mắt, ánh mắt rét lạnh như băng, môi mỏng nhẹ nhàng mở ra, giọng nói vẫn bình tĩnh, đầy từ tính "Thì sao?"Chuyện kiếp trước đã thành dĩ vãng, bây giờ mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, không biết nó dựa vào điều gì lại phán chắc chắn rằng Bích Như sẽ là vợ đến phút cuối thì còn chưa biết ai thắng ai chữ ngắn gọn, trong nháy mắt đưa Lương Tử Nhan vào đường cùng!Anh nhất thời cứng họng, khuôn mặt đỏ bừng, không biết nên nói điều gì, sợ hãi liên tục xông lên đầu ý tứ trong lời nói của Thái Hải Đăng là gì?Là khiêu khích? Thể hiện quyết tâm tranh giành?Hay đơn giản chỉ là lời tranh cãi lúc nóng giận của 2 người đàn ông?Nhưng dù thế nào, thì cậu ấy cũng đã thành công trong việc đốt lên ngọn lửa giận ngập trời trong câu Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Kiếp trước Lương Tử Nhan vì đau khổ đợi chờ Hoàng Bích Như quay đầu tha thứ. Đợi mãi... đợi mãi...Rồi... cho dù anh chết, cô cũng không tha thứ cho giờ anh sợ. Sợ đôi tay này sẽ không nắm giữ được cô...Lo sợ càng nhiều, ghen tuông càng lớn, nỗi hận trong lòng cũng theo đó dâng cao nghi mắt, đè nén tất cả lạnh nhạt cùng lạnh lùng, Lương Tử Nhan xoay người, ánh mắt trầm tĩnh như nước, trầm giọng nói "Cậu tự nhìn lại bản thân mình đi. Ngoài cái chức danh tổng giám đốc tập đoàn Lương thị do gia đình tôi ban cho, cậu có gì? Cậu muốn tranh đoạt cô ấy với tôi sao? Cậu đừng có không biết tự lượng sức mình"Thái Hải Đăng nhíu chặt chân mày. Tay anh nắm chặt thành xe, gằn từng chữ "Cháu muốn tự mình rời khỏi nơi này hay là đợi những người vệ sĩ kia đến đưa cháu đi?"Hải Đăng rùng mình, tựa như có cơn gió độc len lỏi vào thân! Anh thật không ngờ, vì tình yêu, đứa cháu mà anh luôn yêu quý có thể thay đổi như trước nó tuy lạnh lùng nhưng chưa bao giờ tàn nhẫn tổn thương người đây hai người đối xử thân tình, coi nhau như bạn bè tri kỷ, vậy mà... bây giờ... anh có thể nhìn thấy sự căm ghét cực độ tỏa khắp người Tử Nhan, đứa cháu này của anh cũng thật đáng thương. Cảm giác tuyệt vọng khi mất đi thứ mình yêu quý, khó khăn mới có lại, nên nó luôn sợ hãi bị người khác cướp cũng là thường thở của người đàn ông nhu hòa lại, Hải Đăng nhìn chăm chú vào gương mặt lạnh lùng đầy khí giận của Lương Tử Nhan, thì thầm"Tử Nhan, con suy nghĩ nhiều rồi." Đôi môi phát ra âm thanh lạnh lùng kiên định, tựa như một lời cam kết...Tranh giành ư? Quan trọng không phải là ai nắm giữ cô ấy mà quan trọng là cô ấy yêu cần điều Bích Như muốn, cho dù đau lòng bao nhiêu thì anh cũng sẽ giúp cô đạt nhiên tiếng di động vang lên, Hải Đăng cầm lên nghe. "Này, Dục, thế nào?" Âm thanh trầm thấp dần dần tăng lên cao khiến người khác phải sợ hãi."Thưa tổng giám đốc, " hàng" ngài muốn, đã được đưa tới cửa!" Giọng không cảm xúc của người vệ sĩ tên Dục vang lên trong điện thoại, âm thanh Người Về Từ Lòng Đất khác xa với nội dung tếu táo trong lời nói anh ta."Cảm ơn!" Anh vừa nói vừa cười khẽ, đầu lắc nhẹ, rồi cúp điện tuổi rồi mà còn sting dâu thế?Lúc này ánh mắt mới lướt qua nhìn thẳng vào ánh mắt ưng sắc bén. Môi mỏng mấp máy, lạnh lùng nói "Mặc kệ cháu tin hay không, cậu chưa bao giờ có ý định tranh giành với cháu. Nếu cháu thật sự muốn đền bù cho Bích Như, hãy cố mà đối tốt với cô ấy. Nếu không...... Cuối cùng cháu chỉ đẩy cô ấy càng ngày càng xa cháu mà thôi!"Đau đớn, lan tràn đến tất cả xương cốt tứ chi, nhưng trong giọng nói vẫn cố kiềm đó anh xoay người rời lưng anh, một đội quân vệ sĩ hùng hậu đang vây lấy Lương Tử Đăng biết, nhưng anh không quan tâm. Hoặc có thể nói, anh không còn sức quan tâm nữa. Sự thật phũ phàng, dẫu đã biết từ lâu, nhưng nay bị chính người mình thân thuộc đem ra làm vũ khí, đâm thẳng vào tim, khiến anh rỉ tâm Hải Đăng kêu gào Không cần quan tâm đến những người đó. Anh chỉ cần quan tâm đến cô gái nhỏ trong cô ấy sẽ không bao giờ tổn thương anh.

nếu anh chết em có tha thứ cho anh không